Thứ Ba, 25 tháng 2, 2014

Tài liệu Ánh ban mai P13 ppt

Tác Gi: Hoàng Thu Dung ÁNH BAN MAI
Chng13
Bà Công b my th túi xách linh kinh xung ging Ban Mai, ri ngi
xung xoa xoa chân. Sáng nay, hai m con đi sut c bui sm đ cho Ban Mai.
u tun sau cô phi theo đoàn ra à Lt thc hin vài cnh quay. Ri sau đó
na, phi xung min Tây. Xem ra đóng b phim này cô cc hn rt nhiu.
Ngi mt lát, bà đng dy đi xung bp. Ban Mai loay hoay xp li m đ
ngn ngang trên ging. Cô đang treo tt c lên t, thì nghe ting bà Công gi
vng lên ;
- Mai à ! Có khách nè con.
- D.
Ban Mai đóng ca t, chy xung phòng khách. Cô vô cùng ngc nhiên khi
thy Trng ngi đó. Tht là chuyn khó tin. Cô l lùng bc đn ngi đi din
vi anh:
- Anh Trng đi đâu vy?
Trng hi nhún vai, không tr li. Anh không có v gì là gin hay t ái.
Nhng hìn nh không đng ý vi cách hi ca cô.
Ban Mai lim môi, nói nh đính chính:
- Em ngh anh s kkhông gp em na, nên em thy l, có chuyn gì vy anh?
- Em đnh đi ngày nào?
- i đâu? - Ban Mai hi ng ngác.
- Không phi đi theo đoàn làm phim ra à Lt sao?
- À, tun ti. Nhng sao anh bit?
- Còn ba ngày na phi không?
- D. Ba ngày na đoàn làm phim mi đi. Nhng and nh r em và vài
ngi na ra trc mt ngày đi chi.
Trng ci vi v gì đó rt đt bit, ri hi thn nhiên:'
- Ngày mai anh ra ngoài đó gii quyt vài vic, em có đi vi anh không?
- H?
- Anh có nhà ngh  đó, anh mun em  nhà anh trong my ngày đó,  khách
sn không thoi mái lm đâu.
Ban Mai ht sc bt ng, cô ngi im ngm ngh ri lc đu:
- Em thy không tin đâu.
www.vuilen.com

149
Tác Gi: Hoàng Thu Dung ÁNH BAN MAI
- Không tin cho ai, anh hay Ban Mai?
- Cho anh đy. Anh không nên phí thi gi cho em nh vy. À, anh bit ch
Lan đóng chúng vi em phim này không?
- Bit.
Thy Ban Mai ngi im, anh hi tip:
- óng chung thì sao, có gì không?
Ban Mai lim môi:
- Ch không có cnh quay  à Lt.
Trng ngt li:
- Và cô y cng không mun đi chi.
- Vy h?
- Anh mun Ban Mai đi vi anh.
- Em cng không mun vy lm, nhng anh cng bit là không nên mà, em
ngh ch Lan s không thích em đi nh vy. Và em rt l vì anh có v thay đi
nh th.
Trng nhìn cô hi lm, ri cht ci:
- Ban Mai thy anh vô trách nhim?
- Vâng, nó gn gn nh vy. Làm nh vy không phi là anh.
- ng quan tâm chuyn đó, vn đ là Ban Mai có thích đi vi anh không?
- Hôm nay anh Trng l ghê.
Trng cht mm ci:
- Anh cng thy mình có v áp đt, nhng bây gi anh bn quá, nu nói
chuyn, anh phi mt đn vài gi. Trong khi anh ch đ thi gian tranh th ghé
em.
- Vy sau đó anh có nói vi em nhng gì em mun bit không?
- Nói nhiu hn nhng gì em ngh.
Ban Mai mím môi:
- Em thích đi chi vi anh lm.
Trng nhìn đng h, ri đng dy:
- Em hi m em đi, nu có gì thay đi thì gi đin cho anh.
Ban Mai cng đng dy:
- B anh có vic gp lm h?
www.vuilen.com

150
Tác Gi: Hoàng Thu Dung ÁNH BAN MAI
Trng gt đu ch tr li. Cái kiu ít nói hoc nói quá vn tt ca anh làm
Ban Mai không dám hi lôi thôi. Cô tin anh ra cng và không tránh đc cái
nhìn tò mò v anh. Trng hình nh hiu ý ngh ca cô, nhng ch nói ngn
gn.
- Mai anh đn đón em.
- D.
Ban Mai tr li và vn đng yên nhìn Trng m ca xe. Phong cách ca
anh Cô nh li b ngoài gin d trc kia, đn gi cô mi hiu ti sao mình có
cm giác Trng xa cách. Vì anh thay đi rt nhiu, không hiu là anh thay đi
hay trc kia c ý làm mình khác đi trong mt cô.
Ban Mai vào nhà, cô đi xung bp tìm m. nh k v chuyn ca Trng,
nhng cô cha kp nói thì bà đã lên ting trc ;
- Tht ra, m không mun con tip xúc vi thng nh. Nu có lý do chính
đáng thì con nên gi đin t chi nó đi.
- D.
Ban Mai không đi gi đin ngay, cô  li trong bp ph vi m. Nhng đu
óc li c quanh qun chuyn ca Trng. n gi cô vn có cm giác mình
nm m, khi lúc nãy Trng đn tìm cô. Thm chí anh không có v gì là mu
ct đt. Chng l mi h này c kéo dài mãi.
Bui ti, khi Ban Mai chun b đ thì Trng gi đin đn, ging anh có v
không vui:
- Anh bn phi đi gp, nên không th đa em đi vào ngày mai bao gi v,
anh s gi cho em. ng bun anh nhé Ban Mai.
Ban Mai cht có cm giác tht vng k l, cô hi u xìu:
- Anh đi đâu vy? Và chng nào đi?
- Anh s ra sân bay trong mt na, em th ra gp anh mt chút không?
Ging Ban Mai khô khan:
- Em không bit. Thôi, chào anh.
- Ban Mai
Nhng cô đã b máy xung. Chính cô cng không hiu đc ti sao mình
làm vy. Cô có cm tng mình b đùa. Hai là Trng không nghiêm chnh.
Cm giác đó làm cô phn kháng. Mà cng không bit mình gin hay là tht
vng.
Ban Mai tr li ging, máy móc xp đó. Bây gi cô mi nh, lúc nãy
không hi Trng đi đâu. Cô rt mun bit v bt c chuyn gì liên quan đn
anh. Nhng bây gi không th gi đ hi. úng hn là không dám. Lúc nãy
phn ng k cc quá thà là im luôn.
www.vuilen.com

151
Tác Gi: Hoàng Thu Dung ÁNH BAN MAI
Hai hôm sau, Ban Mai theo nhóm làm phim lên đng đn à Lt lúc x
chiu. Mt nhóm ba ngi  cùng phòng sát bên phòng nh.
Ban Mai xp đ vào t, ri đn m tivi. Bng Hà và M Trân kéo cô đi ch.
Nhng cô mt mc t chi. Th là hai cô nàng kia kéo đi.
Ban Mai xem mt lát cng thy chán, cô đng dy, ly thêm áo ri đi ra
ngoài. Nhng cô va xung đn cu thang, thì xem ting nh phía sau:
- Ban Mai !
nh đi nhanh đn phía cô:
- Em đi đâu vy?
- nh ra ngoài mt chút.
- Anh cng đnh r em đi đy. My cô kia đâu ri?
- Ti nó đi ch.
- Hình nh em không hng lm, phi không?
- Em cng không bit na. Sao anh hi vy?
nh không tr li, anh ra hiu cho cô đi. Ri cng đi song song bên cnh
cô. C hai lng thng khi khách sn, đi v phía h. nh đng li nhìn Ban
Mai:
- Em có mun xung di không?
Ban Mai nhìn nhng đôi tình nhân đang ngi trên thiên nga, ai cng bi ra
xa nh tìm mt ch vn riêng. T nhiên cô thy mình vi nh s lc điu nu
cng chi nh vy, th là cô lc đu.
Và cô đi b th thn dc b h. nh cng đi theo cô. Anh ci kh mt
mình.
- Em có v mun tránh anh?
Ban Mai th  hi li:
- Sao anh ngh nh vy?
- Anh bit, em làm gì và ngh gì, chng l anh không bit sao?
Ban Mai vn hi th :
- Vy anh bit lúc này em ngh gì không?
- Ngh v Trng.
- Sao anh li cho làm em ngh v anh y?
- Anh t bit. Và em đang tht vng vì anh ta không có mt bên em.
www.vuilen.com

152
Tác Gi: Hoàng Thu Dung ÁNH BAN MAI
- Em không đòi hi vy đâu. T đây v sau, ti em không còn là anh em nh
trc na. Không là gì vi nhau na. Anh có bit không, ch Lan là v hôn thê
ca anh y đó.
nh mm ci:
- iu đó làm em bun ghê gm. úng không?
Ban Mai thoáng cau trán, nh ph nhn:
- Em bun, nhng không phi nh anh ngh đâu. Ging nh ngi bn thân,
t nhiên mt ngi có gia đình ngi đó s dành toàn b tình cm và s chm
sóc cho gia đình riêng. D nhiên là ngi còn li s bun ch.
nh ci thành ting:
- Không phi, em đang t di lòng. Chính xác hn là em không nhn ra, cái
bun đó kkhông phi ch dng li  ch mt ngi bn, nó sâu hn em tng
nhiu.
Ban Mai hi đng li:
- Anh nói cái gì vy?
nh cng đng li theo cô, anh c ý nhìn vào mt cô mm ci, nhng là n
ci kkhông vui.
- Em đang  ranh gii lp lng, na mn, na yêu. Nu bo quý mn thì quá
nh. Vì nhng gì anh ta làm cho em đu vt quá tình bn. Còn nh bo yêu, thì
cha có gì khng đnh.
Ban Mai nguy đu mt cái, tip tc đi ;
- Anh suy lun xa vi quá, em không ngh nh vy đâu. T đó gi c em ln
anh y đu không tình cm xa xôi đó. Em bit anh y không phi là ngi lng
nhng.
- Th nào là lng nhng?
- Anh y có ch Linh Lan ri.
nh ci kh, hình nh anh cm thy b tn thng. Anh hi bng ging
đc bit:
- Anh ta có Linh Lan, có ging nh anh có em không?
- Không đâu, không đâu. Anh Trng không phi là ngi nh th. Và em
cng không có ý giành git. C em và anh y đu t thy mình trong sáng.
Thm chí
- Thm chí nh th nào?
- Thm chí khi anh y k là đã có ngi yêu, em lp tc không mun liên
lc, s ch y không vui. Còn anh Trng thì cng ch đng chia tay vi em.
www.vuilen.com

153
Tác Gi: Hoàng Thu Dung ÁNH BAN MAI
nh nheo mt nh suy ngh:
- Nu tht s mun chia tay, thì anh ta tip tc quan tâm em làm gì? Có tht
s anh ta vô t không? Theo anh bit, thì anh ta quen vi Linh Lan trc em.
Thy v t l ca cô, anh nói tip:
- Vn đ là ti sao đã có ngi yêu, mà anh ta còn tn công em?
Ban Mai kh lc đu:
- ng dùng t đó, nng quá anh nh .
- Cho là anh nói hi quá, nhng mt ngi con trai đã có ngi yêu, còn đi
chm sóc mt cô gái khác, thì phi xem li ý đ ca anh ta.
Anh nhún vai, nói thêm.
- Anh ta là con mt ông ch ln, li đóng vai mt ngi không ngh nghip
n đnh đ tip cn em. Vit kch bn cho riêng em, đa em t mt din viên vô
danh lên thành ngôi sao. Và bt c lúc nào em gi anh ta đu có mt. Cha k
đn vic anh ta âm thm bo v em. Nói tht nhé, Ban Mai, tr phi là ngi yêu
hoc anh em rut, không ai làm chuyn d tha vy đâu.
Ban Mai hi bm môi, im lng suy ngh. Cách nói ca nh làm cô hoang
mang, đn ni không t ch đc. Cô nhìn anh đm đm:
- Em không tin anh y thích đùa vi tình cm.
- Vy chuyn anh ta ti vi em là cái gì?
- Em không bit. Nhng linh tính mách bo em, là anh y rt tht lòng, hoàn
toàn không li dng.
C hai đã đi hi xa, và nh vô tình ngng li di gc cây thông. Ban Mai
cng đng li theo. Cô hi da ngi vào thân cây. nh đng bên cnh cô, mt
tay chng trên cây, anh nhìn xoáy vào mt cô, nhn ging:
- Vy còn vi Linh Lan, anh ta c x th nào?
Ban Mai không tr li đc. C ch ca cô làm nh ci kh:
- Anh ta đeo đui em, sau đó tránh né em vì đính hôn vi cô ta. Ri sau đó
li tip tc theo đui. Vn đ đt ra là gia em vi Linh Lan, anh ta tht lòng
vi ai.
Ban Mai im lng ngm ngh. Cht cô ngng đu lên, lc mnh đu:
- ng nói chuyn này na, em không mun nghe.
Cô đnh b đi, nhng nh đã gi tay cô li:
- Ti sao em phi trn tránh, không dám nhìn vào thc t, hay là s đau
lòng?
Ban Mai g tay anh ra:
www.vuilen.com

154
Tác Gi: Hoàng Thu Dung ÁNH BAN MAI
- Anh đng xen vào chuyn ca em mà.
- Anh quan tâm đn em, nên không mun b mc em c ln qun vì anh ta.
Em kh mt ln là đ ri.
- Em không có ln qun, em đang tìm cách quên mà.
- Tìm cách quên à? Nh vy chng t em bun vì anh ta, nu không thì ti
sao mun quên. Rõ ràng em b dn vào mt quan h nhp nhng, mà ngi thit
thòi s là em.
Ban Mai cht khóc lên, cô nói nh hét:
-  cho em yên, em đang mun điên lên đây, anh bit không?
Cô ht tay nh ra, b đi. Nhng anh cn li nh mun bo cô bình tnh. Hai
ngi đang ging cô thì nghe ting gi phía sau:
- Ban Mai !
C hai quay pht li nhìn. Trng đang đng mt khong rt gn hai ngi.
Khuôn mt nghiêm ngh và cp kính màu ti làm cho gng mt càng nghiêm
ngh và bí n hn. Anh ch gi Ban Mai mt ting, ri đng yên nh ch đi.
nh buông tay Ban Mai, anh chào Trng mt cách lnh nht. Trng cng
gt đu đáp li. Và không nói gì thêm, rõ rang anh mun Ban Mai đn vi anh.
Thái đ đó đi vi nh là bt lch s, làm anh cm thy b coi thng. Cho
nên dù tính tình luôn nhã nhn, anh vn không vt qua s ác cm, và lm lì
bo Ban Mai:
- ng làm gì mù quáng na, Ban Mai.
Ban Mai đng phân vân. Ngay c cô cng thy Trng có thái đ kiêu ngo,
xc xc. Hoàn toàn không đúng tính cách ca anh. L ra cô đã chy đn anh
ri, nhng vì câu chuyn đang nói vi nh làm cô choáng váng, nên cô cm
thy mun đ phòng anh.
Th là cô b đi thng, mc cho anh gi thêm ln na.
Ban Mai tr v khách sn. Trng đi theo kp cô trong sân, anh đng chn
trc mt cô:
- Sao vy Ban Mai?
Ban Mai ngó đi ch khác, ging hi xúc đng:
- Em đang không vui, em mun ngi đâu đó mt mình, xin li anh.
- Ngay c nói chuyn vi anh cng không mun sao?
- Tht tình là vy, bây gi em ch mun mt mình thôi.
- Hình nh em và anh ta có chuyn gì không vui, phi không? Thôi đc, em
c suy ngh mt mình đi, bao gi bình tnh li thì gp anh.
www.vuilen.com

155
Tác Gi: Hoàng Thu Dung ÁNH BAN MAI
Ban Mai không tr li, cô lách qua Trng, đi vào gian tin snh. Anh đng
yên mt lát suy ngh, ri đi theo cô.
- Ti nay, anh s đn tìm Ban Mai, em lên đi.
Ban Mai hi đng li, ngn ng. Nhng Trng đã quay ngi đi ra phía
cng. Th là cô lng l đi lên phòng.
Cô đng bên ca s nhìn v phía nhng ngn đi xa xa. Sng chiu ph lên
cnh vt, to mt v bun trm mc rt đc trng ca s s sng mù. ng
nhìn cnh chiu, t nhiên bao nhiêu khúc mc trong lòng du li, cô ngh v câu
chuyn lúc nãy, cm giác b la gt, không còn làm cô day dt na, mà có màu
sc lãng đãng nh đám mây  xa kia.
Ri cô li ngh v Trng. Trong khung cnh bun th này, cô rt mun có
anh bên cnh. Nhng ri nh nhng gì nh phân tích, cô li quay ra bun.
Bui ti, nh không đn tìm cô. Hai cô nàng cùng phòng r cô đi chi
không đc, li tip tc đi đâu đó. Mt mình cô n ti di nhà hàng. Ri lên
phòng ngi mt mình.
n khá khuya, Trng mi gi đin thoi cho Ban Mai. Nhng không phi
hn gp mà là xin li vì đã không đn đc.
"Ging nh trò chi cút bt đ nh mình vy. C mun mình quan qun
ngi ta. Nhng không cho mình  gn đ hiu ngi ta ngh gì v mình". Ban
Mai chán nn ngh thm. Và dù gin nh, cô vn thy điu anh nói là đúng.
Trng không thành tht vi cô.
Hôm sau là ngày đu tiên. Bui sáng quay cnh ca Ban Mai. Din chung
vi mt din viên nam. Và điu nh lo s là tha. Bi vì dù đang có tâm lý bt
n, Ban Mai vn din xut rt tt. n ni nh phi ngc nhiên v bn lnh ca
cô.
Bui tra, đoàn vn  li ni quay phim, vì t đó tr v khách sn khá xa.
Lúc ngh, Ban Mai ngi vào mt góc cây ty trang. Xong, cô đnh đi n vi
Bng Hà, thì nh đã bc vào ch cô:
- Em xong cha?
- D ri.
Anh chìa cho cô hp cm. Ban Mai ngc nhiên:
-  đâu mà anh mua nhanh vy?
- Anh nh ngi đi mua giùm. Mình ra ngoài kia n đi.
Ban Mai lng thng đi theo nh ra phía gc cây có bóng mát. C hai ngi
xung thm c. nh khui lon nc đt trc mt cô, hi mt cách sn sóc:
- n th này, em có chu ni không?
- Em sao cng đc.
www.vuilen.com

156
Tác Gi: Hoàng Thu Dung ÁNH BAN MAI
nh ci mm:
- Nu m em bit anh chm sóc em th này, m em s trách anh đy. Anh
nh lúc trc, mi ln em đi din, c nhà phi xúm li d em n.
Ban Mai ci gng:
- Anh nhc my chuyn đó làm gì? Lúc đó em con nít quá.
- Bây gi m em còn ép em n không?
- Cng còn - Ban Mai nói l đãng.
- Sao, n không ni h? Hay là b đi, anh đa em đi nhà hàng.
- Thôi thôi, em li lm. n th này đc ri.
nh đa mt nhìn cô, nh quan sát. Ri nhn xét:
- Em lúc nào cng kén n.
Ban Mai nói lng đi:
- Liu quay kp ngày không anh? Em s ma bt t.
- Em trông v lm h?
- âu có, em ch hi vy thôi.
nh không tr li cô, c hai im lng n. Ban Mai mt quá, nên n không
ni. Cha ht hp cm, cô đã ung cn lon nc. Nhng cô vn ráng n, vì
không mun nh phi chm bn sn sóc mình.
Bt cht cô nh đn Trng, không bit anh đã v Sài Gòn cha, và không
bit ti nay, có gi đin cho cô na không?
Ban Mai không đ ý nh đang nhìn cô. Ri an lên ting vi ging chm rãi:
- Anh ta ra tn đây vi em, vì không yên tâm đ em mt mìn vi anh, em suy
ngh th nào, Ban Mai?
- Anh y có công vic, ch không phi vì em.
- Em tin điu anh ta nói à?
- Ti em không có cách gii thích nào khác.
- Anh cng rt mun anh ta bn công vic ch không phi quá mc quan tâm
ti em. Anh ch s nhng gì anh ta làm gây cho em o tng.  cui cùng em
không bit phi nhìn v ai.
Ban Mai nhíu mày:
- Anh mun nói gì?
nh đim tnh nhìn cô:
- ng phóng tm mt theo dõi anh ta na, quay tr li nhìn anh đi. Anh
không mun em kh vì anh ta. Em không th gt Linh Lan ra đâu.
www.vuilen.com

157
Tác Gi: Hoàng Thu Dung ÁNH BAN MAI
Ban Mai cng nói vi v trm tnh:
- Chuyn ngày trc vi anh, em cho qua ri. Em có th quay li nhìn anh,
nhng nhìn vi t cách bn bè, hoc anh em, anh hiu không?
- Nh nu em yêu anh ta, em s chu kh ln na, tnh táo li đi Ban Mai.
- Em đã mù quáng đâu mà phi tnh táo. Ti em ch quý nhau nh anh em
thôi, ti anh đy cho s vic đi xa hn đó.
- An không tin Trng quý em nh em gái. Anh là con trai nên anh bit.
Không ai c x vi em gái nh vy c. Vn đ là anh ta mun bt cá hai tay.
Còn em thì c thành tht tin anh ta.
Ban Mai cht nhm mt li:
- Anh bit không, anh làm em b ri vì cách can thip ca anh. Ti sao anh
c gán ghép tình cm ca ti em, ri quay ra thng hi? Em đã nói là em
không yêu anh Trng.
nh lm lì:
- Anh cng mong nh vy.
- Và anh y cng không h yêu em.
- Anh ta yêu em, đng thi yêu c Linh Lan. Anh khng đnh nh vy.
- Thì có sao đâu.
- Thôi đc, em đã mt mc tránh né nh th, anh không có lý do gì đ nói
na, nhng anh ch mun em nh điu này, lúc nào anh cng mong em quay li.
Dù anh bit mình không đ t cách nói điu đó.
Ban Mai cn môi, ci gng:
- Em s coi nh anh không h nói gì ht, em không h nghe gì ht.
nh im lng không nói na. Lòng t trng bt anh phi dng li. Anh hiu
dù có thuyt phc đn my, cô vn không còn tin anh na, nói nhiu ch làm cô
mun tránh né mà thôi. Anh tr li vi thái đ thn nhiên:
- Em ra xe nm mt chút đi.
- Thôi khi. Em ngi đây cng đc ri.
nh đng dy, đi ch khác, nh đ cô đc t do. Cách c x đó làm Ban
Mai thy d chu. Ch nu mà anh c rit róng gi cho đc cô, chc cô s quay
ra coi thng ch không còn tôn trng ni.
Cô da mình vào gc cây, nhm mt ngh ng mt chút. Sau đó li làm vic
đn gn ti mi tr v khách sn.
Bui ti, cô không có cnh quay. Trong khi nhóm làm phim làm vic 
thung lng, thì cô li  khách sn mt mình. úng là mt ngày vô v và bun
www.vuilen.com

158
Tác Gi: Hoàng Thu Dung ÁNH BAN MAI
chán. Cô c ngh chuyn đi này s vui lm. Hay đúng hn là Trng đã làm cho
cô ngh nh vy. Cui cùng thì anh ch gây cho cô s ht hng. Còn nh thì
khc ha thêm ý ngh mình b la di.
Ban Mai đng bên ca s mt mình. Cô cht thy chic xe màu kem quen
thuc chy vào sân. Và hn nm phút sau, có ting gõ ca nhè nh. Cô lng l
bc ra.
Trng đng trc mt cô, n ci nh tênh:
- Ti nay em có mt mình phi không?
- Sao anh bit?
- Ch cn mun là có th bit nhng gì cn bit.
Không đi Ban Mai mi, anh t đy ca bc vào phòng và đn thng phía
ca s, vén rèm nhìn ra ngoài.
-  đây nhìn ra thy hay lm. Nhng ra ngoài s vui hn. Có thích đi chi
vi anh không?
Ban Mai đng da vào tng, im lìm nhìn anh. Cô đang b ám nh nhng gì
nh nói. Nên thái đ thn nhiên ca Trng gây cho cô cm giác không
nghiêm chnh. Nó làm cô không vui.
Thy v im lìm ca cô, Trng ci h hng:
- Ban Mai không thích ra ngoài, hay thích có anh  đây?
- Hôm nay anh không bn gì sao?
- Nu có, anh cng thu xp đc. Còn em? ã ly li tâm trnh bình thng
cha?
- Em lúc nào cng bình thng c.
- Hôm qua, em có chuyn gì vy? Có th nói vi anh không?
- Anh Trng này ! Anh ra đây chi vy?
Trng im lng mt lát, ri kh nheo mt nhìn cô:
- Sao không tr li câu hi ca anh?
- Anh nói trc đi.
- Nu nh an bo ra đây vì Ban Mai?
- Ti sao anh phi làm nh vy?
- Ti sao anh không th làm nh vy?
- Em bit là anh không rnh đâu, tr thành ông ch ri, anh không còn nhiu
thi gian đ lông bông na.
Trng ci thành ting:
www.vuilen.com

159
Tác Gi: Hoàng Thu Dung ÁNH BAN MAI
- úng là anh rt bn, bn đn mc có lúc không bit mình là ai, nhng vi
em li là chuyn khác.
Ban Mai cht đi nhanh đn đng đi din vi Trng, nhìn anh chm chm:
- Anh nói nh vy, em càng thy s anh hn.
- Ban Mai s anh cái gì? Vì bng nhiên anh thành ngi khác, trong khi em
thì ch cn mt ngi lè phè không danh phn đ em có th trút bt c chuyn
bun ca em, em mun vy phi không?
- Em thích đn gin nh vy, và ch dng  mc đó, không tin xa hn.
Trng nói gin d:
- Em vn có th xem anh nh vy, tr phi em thích làm cho s vic rc ri
đi.
Ban Mai ci không vui:
- Không th xem anh nh trc đc đâu. Có th anh không cm nhn đc
cái mt mát ca em đâu.
Trng nhìn v cô rt lâu. Mãi mt lúc sau, anh mi nói vi v thn nhiên:
- Anh vn nh ngày trc và anh mun Ban Mai cng vy. Ch nhìn anh
thôi, đng nhìn nhng gì xung quanh anh.
- Không đc đâu. Anh gây ra mi chuyn, làm cho em b quay cung, làm
sao bt em nhìn anh nh trc đc.
- Tht ra vn đ đâu có gì nghiêm trng, sao c làm cho nó ri tung lên vy.
My lúc sau này, Ban Mai lúc nào cng  r bun bã, anh không mun nh vy.
Anh thích em c hn.
- Tht ra, em ti vi anh trong thi k bun đó ch. Hìn nh vì em bun nên
anh mi đn vi em.
- ó là chuyn khác, và nó đã qua ri.
Ban Mai cúi đu  r:
- Chuyn này qua thì chuyn khác ti. S em là luôn gp chuyn bun. Sau
anh ri không bit s đn ai na.
Trng đa tay kép mt cô lên:
- Nu vì anh mà Ban Mai có tâm trng đó, thì anh ân hn lm. Tht ra, anh
mun nói ht, mun k v anh cho em nghe, cho nên anh theo em ra đây.
- Theo em ra đây xong ri b mc em đ gii quyt công vic ca anh.
Trng kh nhún vai:
www.vuilen.com

160
Tác Gi: Hoàng Thu Dung ÁNH BAN MAI
- Không có công chuyn nào c, nhng mun th xem Ban Mai có cn anh
na không. Hình nh là không, hôm qua anh ch em gi đin, kt qu là s im
lng đáng bun.
Ban Mai m ln mt, ngc nhiên:
- Anh không đn ri li mun em gi đin, anh có nói di không?
Trng hi mt câu nh không dính gì đn chuyn đang nói:
- Chuyn ca em vi anh ta, đã gii quyt xong cha?
- Anh mun nói gì?
- Anh mun Ban Mai tr li tht, em ngh gì v anh?
Ban Mai thng thn:
- Anh không phi là ngi thành tht, em mun hiu v anh, nhng không
tài nào nm bt đc. úng nh anh y nói, anh không tht lòng vi em.
Trng kh nhíu mày, ri ci thn nhiên:
- "Anh y" là ai vy? Ngi đó có đ sc chi phi mi suy ngh ca em sao?
Ban Mai đnh nói thì anh chn li:
- Ngi đó có th điu khin đ em ngh rng anh còn t hn anh ta, phi
không? Anh cm thy b xúc phm quá.
- Em không mun tin anh y đâu. Nhng anh thì nh chng minh cho em
thy anh y nói đúng. Em hoang mang lm.
Trng nhìn cô mt cách rt k l. Ri cht bc ra đóng ca li. Ban Mai
nhìn theo không hiu. Cô đng im nh ch bit anh s làm gì.
Và Trng đã hành đng y nh ln đa cô v lúc đêm khuya  trc cng
nhà cô. Nhng ln này s th hin không h ngp ngng. Cán hôn môi trm
ngâm không vi vã. Ri anh hi ngn lên, nhìn Ban Mai dò xét.
K l, lúc này cô không h có cm xúc nào, vì b mi nghi ng dày vò trong
lòng, và cng không xác đnh đc mình đang ngh cái gì. Th là cô lùi ra phía
sau, lc đu c tuyt:
- Xin li anh, nhng lúc này em không cm nhn đc gì ht. Em mun mt
mình mà không có anh ln anh nh. Em không b lm ln vp ngã na.
Khuôn mt Trng cht cau li, lm lì:
- Em đt anh và anh ta ngang nhau đ chn la à? Anh tht tht vng. Anh
ngh Ban Mai sáng sut hn.
- Không phi vy. Nhng tht tình là em
Nhng Trng không đ cô nói ht câu đã b đi ra ngoài ca. Ban Mai vi
đi theo:
www.vuilen.com

161
Tác Gi: Hoàng Thu Dung ÁNH BAN MAI
- Anh làm gì vy?
Trng ci lnh:
- Em không cn chn la, mt lm. Anh không cho em điu kin đó đâu.
Anh tng em rt bn lnh, nhng có l anh đã lm.
Ban Mai ngc ng không nói đc. Cô đng im  ca nhìn theo Trng.
Anh bng qua dãy hành lang, ri đi thng xung cu thang, không h ngoái li,
dù bit Ban Mai còn đng nhìn.
Ban Mai thn th quay vào phòng. Mun cht đc vì cách phi ng ca
Trng. Khi gin lên, anh cng không kim ch nh ai. Càng ngày, cô càng
thy nhiu khía cnh khác trong tính cách ca anh. Cng gai góc, cng bit coi
thng và cng phn ng thng thng. Anh không phi là mu ngi ch th
đng trong cách c x vi ngi yêu. Tht không ging hình nh Trng lúc cô
mi quen. Nhng kh ni cô không sao gt anh ra khi tâm trí đc.
Ban Mai  li hai ngày na, ri cùng đoàn làm phim tr v nhà. My ngày
đó, và c my ngày tip theo, Trng không đn tìm cô, cng không gi đin.
Thái đ ca anh làm cô kh s vô cùng.
 thay đi mt mi quan h, giai đon chuyn bin t tình cm này sang
tình cm khác cao hn, tht không đn gin chút nào. Nó c làm ngi trong
cuc b khc khoi mù m, không hiu ni mình cn phi làm sao. Ban Mai đã
luôn sng trong tình trng nh th. Nhng cô ch bit th đng ch.
Tr v thành ph, cô bt đu din chung vi Linh Lan. Trong phim này,
Linh Lan cng là din viên chính. Nhng nhân vt m nht hn nhân vt ca
Ban Mai. Ban Mai rt ngc nhiên khi thy Linh Lan coi điu đó tht bình
thng. Nu là Phù Dung, chc s lng nhng không d dàng gì.
Mc dù có tâm lý e dè Linh Lan, Ban Mai cng rt mn và d chu khi làm
vic chung vi din viên đàn ch này. Cô không kiêu k vì hào quang và thân
th ca mình. Trong khi các cô khác ht sc n trng cô vi tính cách con dâu
tng lai ca bà ch hãng phim.
Hôm nay din xong mt cnh, trong thi gian ngi ch mi ngi chun b
cho cnh khác, Ban Mai có dp ngi riêng vi Linh Lan  góc sân. oàn làm
phim đang quay cnh trong ngôi bit th. Nên hai cô ngi  đó mà vn có th
nhìn đc mi ngi phía ngoài.
Linh Lan t ra thân mt và d thng. Cô bt chuyn vi Ban Mai mt cách
bt ng.
- Anh Trng rt d thông cm, bao dung nhng không sa đà, ch thích tính
cách đó ca nh, tuy có bun, nhng ri mình s quên.
- D.
Ban Mai nhìn Linh Lan ng ngàng. Cái nhìn khin cô phi ci và nói tip ;
www.vuilen.com

162

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét