Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014

Tap san cua Doan truong

1-Ước Mơ Xanh .Tiếng nói của tuổi trẻ trờng THPT Số 1 Quảng Trạch .Số 2/02/2007
Đại hội đoàn TNCS Hồ chí minh Huyện
quảng trạch thành công tốt đẹp
Căn cứ điều lệ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh,
thực hiện sự chỉ đạo của Ban Bí th Trung ơng Đảng,
Ban Thờng vụ Trung ơng Đoàn TNCS Hồ Chí Minh
và Ban Thờng vụ Tỉnh uỷ về việc tổ chức đại hội
Đoàn TNCS Hồ Chí Minh các cấp; đợc sự nhất trí
của BTV Tỉnh đoàn, BTV Huyện uỷ, từ ngày 24 đến
ngày 25 tháng 01 năm 2007, Đại hội Đoàn TNCS
Hồ Chí Minh huyện Quảng Trạch lần thứ XVII,
nhiệm kì 2007 2012 đã đợc tổ chức trong không
khí long trọng và phấn khởi của tuổi trẻ toàn huyện.
Đại hội vinh dự đón tiếp Bà mẹ Việt Nam
anh hùng; đồng chí Ngô Xuân C - Tỉnh uỷ viên- Bí
th Huyện uỷ - Chủ tịch HĐND huyện và các đồng
chí trong Thờng vụ Huyện uỷ; đồng chí Nguyễn
Công Huấn - Uỷ viên BCH TW Đoàn - Bí th Tỉnh
đoàn và các đồng chí trong BTV Tỉnh đoàn; các
đồng chí bí th và phó bí th các huyện, thành đoàn.
Tham gia Đại hội có 195 đại biểu thay mặt cho hơn
12.000 đoàn viên trong toàn huyện. Đoàn trờng
THPT Số 1 Quảng Trạch có 07 đại biểu tham gia.
Sau khi viếng tợng đài các anh hùng liệt sĩ,
Đại hội đã chính thức khai mạc với hai phiên làm
việc khẩn trơng, nghiêm túc, trách nhiệm. Đại hội
đã hoàn thành tất cả các nội dung đề ra: thông qua
Báo cáo chính trị đánh giá hoạt động trong nhiệm kì
2002 2007; thảo luận và thông qua phơng hớng
hoạt động trong nhiệm kì 2007 2012 với những
chỉ tiêu cụ thể; Đại hội đã bầu 27 đồng chí vào BCH
Huyện đoàn nhiệm kì 2007 2012, BTV có 9
đồng chí và bầu 27 đồng chí đại biểu dự Đại hội
Đoàn toàn tỉnh lần thứ XIII.
Đại hội Đoàn TNCS Hồ Chí Minh huyện
Quảng Trạch lần thứ XVII, nhiệm kì 2007 2012
là đại hội của đoàn kết, trí tuệ, sáng tạo và phát
triển.
Bài và ảnh
Trần Hải Định
Danh sách BCH Huyện đoàn
khoá XVII
I- Ban th ờng vụ:
1- Nguyễn An Bình- Bí th
2- Nguyễn Ngọc Sơn- Phó Bí th
3- Trần Xuân Thái Phó Bí th
4- Trần Hải Định UV
5- Đoàn Thị Thái UV
6- Trơng Việt Quảng UV
7- Nguyễn Văn Tình UV
8- Dơng Ngọc Tú UV
9- Nguyễn Thị Tuyết UV
II- Ban chấp hành
1- Nguyễn An Bình
2- Nguyễn Ngọc Sơn
3-Trần Xuân Thái
4-Trần Hải Định
5-Đoàn Thị Thái
6-Trơng Việt Quảng
7-Nguyễn Văn Tình
8-Dơng Ngọc Tú
9-Nguyễn Thị Tuyết
10- Phan Duy An
11- Trần Việt Châu
12- Phạm Văn Chung
13- Đồng Hùng Cờng
14- Cao Tiến Dũng
15- Trần Minh Đông
16- Trần Thị Thu Hơng
17- Đỗ Thị Thanh Lâm
18- Bùi Hải Lu
19- Phạm Thị Kiều Nhâm
20- Nguyễn Bá Ngọc
21- Đàm Duy Phú
22- Đoàn ánh Sáng
23- Nguyễn Phóng Sự
24- Hoàng Chí Tình
25- Trần Xuân Tiến
26- Nguyễn Đức Tùng
27- Hoàng Thị Thanh Trờng
Đêm văn nghệ chào mừng thành công Đại hội
Hết học kì 1- học sinh yếu kém tăng mạnh
(VietNamNet) - Kt thúc hc k 1 ca nm hc vn ng "hai không", ti nhiu a phng
trong c nc, t l HS yếu kém tng mnh, có ni tng ti 2 - 3 lần. Mt nh qu n lý giáo dc cho hay, ến gi, giáo viên ã chm c
b i c a HS, thay vì chm b i do chính giáo viên gi i. Chúng tôi vui khi t l HS gii gim v trung bình, kém t ng, vì chúng tôi ang tp
trung chng bnh th nh tích trong GD. iu n y khi n GV, cha m HS không b sc ép, còn HS s hiu mình cn phi phn u tt hn,
B trng GD-T Nguyễn Thin Nhân nói vi các nh t i tr , i tác quốc tế giáo dc ti phiên ối thoi thng niên diễn ra ti H N i
ng y 29/1.
Tỷ lệ học sinh yếu kém tăng 2 - 3 lần
ông H V n L i, Hi u tr ng Tr ng THPT Tr n Nh t Du t, huy n Yờn Bỡnh, Yờn Bỏi cho bi t: Cỏc n m tr c, t l HS y u
kộm chi m kho ng 10%, cũn hi n nay, t l ny chi m 30%.
Cuộc vận ộng hai khụng ó t o i u ki n cho giỏo viờn núi HS d dng h n, c ng nh tho i mỏi h n trong vi c ỏnh giỏ
ch t l ng HS, ụng L i nh n xột.
Giỏm c S GD-T Qung Ninh Vn Thun cng ng tỡnh, kt qu ỏnh giỏ ca a phng ó sỏt thc hn. Hc k va qua, t l
HS trung bỡnh cỏc mụn thp nht l 20%, cao nht l 80%.
Phú Giỏm c S GD-T Phỳ Th Nguyn Vn Th thỡ nhn xột, nhn thc ca ngi dõn ó cú chuyn bin, c bit l vic m bo s
s trng chuyờn ca tnh; xp loi ca cỏc trng tiu hc trc õy khỏ 70%, gii 30%, n nay, trung bỡnh 59%, kộm 4% v gii ch cũn 8%.
Kt thỳc hc k I, t l HS yu kộm Ngh An l 52,91%, trong ú, cp tiu hc tng 15%, THCS tng 17,4% v THPT tng 20,87%.
Theo ụng Lờ Tin Hng, Giỏm c S GD-T Ngh An, kt qu kim tra ó c ỏnh giỏ thc cht hn nờn con s ny gp 3 ln so vi
cựng k nm trc.
th xó Ca Lũ, nm trc t l HS gii l 5,6%, nm nay l 3,1%, c bit, t l HS yu cao gp 3 ln so vi cựng k nm trc.
Trng THPT Din Chõu 5, Ngh An d bỏo, kt qu tt nghip nm nay ca trng s t khụng quỏ 80%, so vi trc õy l khong
98%.
H Tõy, tr ng Trung h c ph thụng (THPT) chuyờn Nguy n Hu - tr ng tr ng i m c a t nh, nhi u n m li n khụng cú HS
y u, nh ng h c k I n m h c ny ó cú 4 HS x p lo i y u.
Tr ng THPT Th ng Tớn cú s HS gi i gi m g n 50%, HS x p h c l c y u t ng g n 10% so v i n m h c tr c. Cỏ bi t,
tr ng THPT Tr n H ng o - th xó H ụng, s HS gi i v khỏ gi m t i h n 50%, HS y u t ng h n 10% v cú thờm 2% HS x p lo i
h c l c kộm.
Qua chuyn kho sỏt ti cỏc a phng Ngh An vo cui thỏng 1/2007, ụng Lờ Quỏn Tn, V trng V Giỏo dc ph thụng, B GD-T
nhn xột: Tinh thn, ng c v thỏi hc tp ca HS ó tt hn.

Khụng th t 90% gim ngay xung 60%
Vi kt qu thc cht, t l HS yu kộm tng v ngc li, t l khỏ gii gim ỏng k. Tuy nhiờn, gii phỏp a ra gii quyt thc t ny
cng cú nhiu hng khỏc nhau.
B Lờ Th Ngha, Hiu trng Trng THPT Lờ Xoay, Vnh Phỳc cho bit: Kt qu kim tra hc k cú thp hn so vi trc nhng vn phi
lm v lm t t. Vỡ nu gim kộm quỏ thỡ cng khú n núi vi b con, b Ngha tõm s. Do ú, mt mt thc hin ba khụng (thờm chng li dy c -
chộp), trng Lờ Xoay ang tớch cc chuyn i phng phỏp ging dy nõng dn cht lng nh: to iu kin cho giỏo viờn v thi gian, trang
thit b tham kho sỏch v t bi dng, ng thi yờu cu bt buc i vi giỏo viờn tr (khong 50%) l phi son bi bng giỏo ỏn in t.
ông Lờ Thu, Giỏm c S GD-T Vnh Phỳc phõn trn: t l tt nghip hng nm ca HS t trờn 90%, bõy gi kt qu c ỏnh giỏ ỳng
hn nhng cng khụng vỡ th m cú th gim t 90% xung ngay 60%, m phi gim dn dn n sỏt vi cht lng. Vỡ S cng b ỏp lc ca a
phng khỏ ln, ụng Thu by t.
ễng Thu cho bit thờm, ngay t u nm hc 2006-2007, cỏc trng Vnh Phỳc ó ph bin n HS v ph huynh HS v tinh thn
ca nm hc, l chỳng ta s lm nghim tỳc, m bo cht lng v chc chn s xy ra nhng t bin v s lng HS yu kộm h chun b tõm
th, khụng b hng ht khi ỏnh giỏ ỳng. ễng Thu nhn mnh: Vỡ núi Hai khụng v lm cht lng phi gii quyt c 2 vn c bn l cht
lng thc v n nh xó hi.

Giỏo viờn ó c chm bi ca hc sinh
Sau 5 thỏng trin khai cuc vn ng hai khụng, m nhiu ni ó nõng lờn thnh ba khụng nh Trng THPT Lờ Xoay trờn, cht lng
dy v hc ó tng bc i vo thc cht.
Theo ỏnh giỏ ca ụng Nguyn Xuõn Trng, Phú Giỏm c S GD-T Vnh Phỳc, nhn thc ca cỏn b qun lý v giỏo viờn ó cú thay
i. Vỡ khụng ỏnh giỏ thc nờn ngi dy tt cng nh ngi dy kộm, mt ng lc phn u v thi ua.
Mt nh qun lý giỏo dc (xin c phộp giu tờn) tõm s: thc ra t lõu, giỏo viờn ó mun c thi tht, c chm chớnh bi lm ca HS.
Trc õy, vỡ nhiu lý do nh: bnh thnh tớch, nguyn vng nhõn dõn, xó hi, cỏc cp lónh o nờn nhiu khi giỏo viờn li phi chm bi do chớnh
giỏo viờn gii; mc dự bit nh vy nhng khụng cú bng chng c th nờn cng nh chu.
"Mng vi s liu thc, nhng khụng phi kt qu mun th no thỡ th, ụng Nguyn Xuõn Trng, Phú Giỏm c S GD-T Vnh Phỳc
by t. Theo ụng, ỏnh giỏ ỳng l t o s cụng b ng, t o ng l c cho phỏt tri n, cũn c t lừi l ph i xõy ch ng, "t c l ph i t p
trung vo d y t t, nõng ch t l ng lờn: kộm lờn y u, y u lờn trung bỡnh v ph i lm song song.

Cũn theo ụng Hng, Ngh An s t chc r soỏt li HS yu kộm, phõn loi ỳng i tng v tỡm ra gii phỏp c th ể ể cỏc trng cú hng
bi dng; ng thi, bỏo cỏo vi lónh o a phng, ph huynh thng nht hng gii quyt v cú hng ch o. Ông
Trng tõm s thờm, nu lm ỳng, lm thc cht thỡ dự kt qu th no nhõn dõn cng ng h, tuy nhiờn, vn cũn mt b phn, k c cỏn b qun lý,
giỏo viờn, ph huynh HS cũn cha nhn thc y , nhng ú l thiu s.
Ước Mơ Xanh
trân trọng
cảm ơn thầy Trần Vui- Tổ
Toán đã cung cấp những
thông tin từ mạng rất bổ ích
cho ĐVTN
2-Ước Mơ Xanh.Tiếng nói của tuổi trẻ trờng THPT Số 1 Quảng Trạch.Số 2/02/2007
Khóc thầm
Đã từ lâu, gia đình tôi không còn vui nũă. Sau hôm cãi nhau của bố mẹ, mọi ngời trong gia đình dờng nh im
lặng, im lặng một cách đáng sợ.
Sau mỗi lần bố mẹ cãi nhau, tôi gục xuống bàn mà khóc. Tôi tự hỏi: tại sao ngời lớn lại nh thế? hơi một tí là cãi
nhau? Rồi dần dần, tôi hiểu ra tại sao bố mẹ lại nh thế. Bố làm ăn thua lỗ đã phải lên hà nội chạy xe ôm, mẹ ở nhà lo toan
mọi việc, tôi một mình bơ vơ trong căn nhà vắng. Cái tin bố tôi đi chạy xe ôm lan nhanh đến nỗi mọi ngời trong lớp ai
cũng biết. Họ hỏi tôi: ''Thế bố cậu đi đâu đấy?Đang làm gì?'' rồi quay ra sau cời. Nớc mắt đã rng rng nhng sau đó, tôi
trấn tĩnh và nói với lũ bạn vô tình kia: ''Bố tôi làm xe ôm đấy , thế thì sao? . Tối về, tôi gục xuống trong nhật kí và lặng
lẽ khóc. Có lẽ đó là ngày đau khổ nhất đối với tôi. Chỉ với nụ cời vô tình nhng họ đã làm tôi bị tổn thơng.
Giờ đây cuộc sống gia đình tôi cũng khá hơn trớc. Bố mẹ cũng ít cãi nhau hơn và quan tâm tới tôi nhiều hơn. Giở lại
trang nhật kí hồi ấy, tôi lại cời và mong sao nó không bao giờ trở lại với mình, với những bạn có cùng hoàn cảnh với
mình
N.T.B.H - 11C1
uể oải với những giờ ôn tập !!!
Những tiết ôn tập chán nản thờng diễn ra với cái ngáp ngắn ngáp dài của cậu hoc sinh cuối lớp. Những tiếng rì
rầm, rì rào của mấ 'bà buôn d a lê ' văng vẳng đâu đây. Không khí tiết học trở nên trầm xuống, xoay 180 độ so với ngày
thờng. Không hiểu nguyên nhân sâu xa là do đâu. Nhin chung thầy và trò đều mất hứng thú với bài dạy - tiết học. D-
ờng nh trong lớp chỉ vài cánh tay nhỏ xíu, lác đác nép ở một vài góc. Lời thầy giảng cũng trở nên khô khan, không bay
bổng, truyền cảm nh trớc nữa!
Chẳng nhẽ cái cốt lõi bên trong lại chính là cách dạy hay sao? Dù đã đổi mới phơng pháp dạy và học song
truyền thống dạy ôn tập xa nay vẫn là lối thầy đọc trò ghi. Học sinh chỉ nghe và chép máy móc lia lịa nh những chú rôbốt
đã đợc lập trình sẵn Ôi thôi!! Học sinh chán với cách học này rồi thầy ơi!!
Đó còn là một câu hỏi lớn cha có câu trả lời và là một trong những vấn đề khiến thầy cô trăn trở. Để nhằm
nâng cao chất lợng dạy và học trong nhà trờng, thiét nghĩ, mọi ngời cần quan tâm hơn tới
những giờ ôn tập. Bởi chính những giờ ôn tập đó sẽ giúp học sinh củng cố lại baì học một cách
tốt nhất, nhanh nhất.Vậy em mong rằng thầy cô hãy cải tiến những giờ học đó, làm sao cho
nó thật sinh động, dễ hiểu, dễ nhớ
Trần Thị Thanh Ngọc- 10C2
3-Ước Mơ Xanh .Tiếng nói của tuổi trẻ trờng THPT Số 1 Quảng Trạch .Số 2/02/2007
Lời
nhắn
gửi tr ớc
mùa thi
Một con thuyền
đang du ngoạn trên sông.
Trên thuyền ngoài ngời
hớng dẫn viên ra còn có

3 ngời. Một cô gái xinh đẹp,
một cô gái hơi xấu và một cô
gái không xấu cũng không đẹp
nhng lại khôn ngoan. Bỗng
nhiên con thuyền bị lật, cả bốn
ngời đều bị rơi xuống nớc. Theo
các bạn, ngoài ngời hớng dẫn
viên ra thì ai trong số ba cô gái
còn lại sẽ đợc cứu sống?
Tôi nghĩ có nhiều bạn
sẽ nói: cô gái đẹp! Cũng có
nhiều bạn sẽ nói: cô gái khôn!
Và còn nhiều bạn hay đọc
truyện cổ tích thì sẽ nói: cô gái
xấu! Còn tôi thì nghĩ rằng cô gái
thoát chết sẽ là cô gái biết bơi!
Các bạn ạ! Mùa thi
đang bớc vào thời gian cao
điểm, đây là lúc chúng ta nh
đang bị rơi xuống nớc, và trong
cuộc đời dài dằng dặc, chúng ta
sẽ còn vô số lần bị rơi xuống n-
ớc nh thế! Bạn là cô gái xinh
đẹp, cho dù có ngời hớng dẫn
viên đến cứu sống, nhng nếu ng-
ời hớng dẫn viên kia chìm thì
bạn cũng chìm theo. Bạn là cô
gái khôn ngoan thậm chí là hơi
ranh mãnh nhng đến lúc đòi
hỏi kĩ năng bơi thì cái ranh
mãnh kia cũng chẵng thể
giúp bạn nổi lên mặt nớc.
Bên cạnh những ng-
ời sợ hãi mùa thi, vẫn còn
nhiều bạn náo nức mong chờ
nó đến để tự khẳng định
mình. Bởi chẳng gì thú vị
hơn nếu nh bạn bơi rất giỏi,
mà lại đợc dịp xuống nớc,
thử vùng vẫy bằng chính khả
năng của mình. Tôi nhớ nhà
văn Nga M.Gooc-ki có câu
nói nổi tiếng: Phải có trí
tuệ dù nhỏ bé cũng đợc nh-
ng phải là của mình-
chúc các bạn thành công!
Nguyễn Thị Thanh Huyền
- 12C4 -
Tâm sự tuổi
4-Ước Mơ Xanh .Tiếng nói của tuổi trẻ trờng THPT Số 1 Quảng Trạch .Số 2/02/2007
Nguồn gốc
ngày
Lễ tình yêu
Có một truyền thuyết kể lại
rằng, có một vị linh mục Cơ đốc giáo
tên là Valentine sống vào khoảng thế
kỉ thứ III ở nớc La Mã cổ đại, nơi ng-
ời ta ngăn cấm đạo Cơ đốc, vì nó cứu
độ những ngời dân nghèo khốn khổ,
và đi ngợc lại quyền lợi giai cấp
thống trị đơng thời. Tuy bị ngăn cấm
nhng Valentine vẫn bí mật truyền
đạo theo lời răn của Chúa. Ông bị bắt
và chờ ngày hành quyết. Nhng nhà
ngục chỉ giam cầm về thể xác, còn
trái tim và tình yêu của ông thì đã
thuộc về một ngời, đó là ngời con gái
của viên giám mục La Mã. Hơn lúc nào
hết, trớc phút giây bị đem ra hành hình,
tình yêu trong Valentine nh càng trỗi dậy
mãnh liệt, dữ dội. Không cầm đợc cảm
xúc, ông đã viết cho ngời yêu một bức
th từ biệt và tuyệt mệnh. ở cuối bức th
ông không quên ghi ba từ: Valentine
của em. Và ngày nay ở cuối mỗi tấm
bu thiếp mà những chàng trai tặng cho
ngời yêu, họ cũng ghi ba từ: Valentine
của em
Không chỉ ở quốc gia La Mã cổ
đại mà ở đất nớc Italia, từ lâu cũng đã lu
truyền truyền thuyết về nguồn gốc ngày
Lễ tình yêu. Họ cho rằng, có một vị linh
mục cũng tên là Valentine, đã bất chấp
hiểm nguy và cái chết để bí mật làm
phép cới cho những cặp trai gái yêu
nhau. Và ông đã bị thiêu sống trên ngọn
lửa ở thành Rôma. Valentine chết đi, nh-
ng ngọn lửa tình yêu mà vị linh mục này
thắp lên nh vẫn còn cháy mãi, cháy
mãi Những nam nữ thanh niên yêu
nhau ở thành Rôma đã chọn ngày 14/2
(ngày Valentine bị thiêu), làm lễ kỉ niệm
cho những mối tình bất diệt
Còn ở xứ Normanđi thì có một
giải thích khác. Ngời dân ở đây cho rằng,
cái tên Valentine đợc liên tởng từ tên của
vị thần Galentin (Galentin có nghĩa là:
tình nhân). Và khi phát âm, ngời
Normanđi đọc chệch Galentin thành
Valentine. Và nh vậy, thánh Valentine
cũng chính là vị thánh tình nhân
Galentin.
ở nớc Anh, những chàng trai,
cô gái đang độ tuổi cập kê thờng quan
niệm rằng, tối 14/2, nếu lấy 5 chiếc lá
nguyệt quế, đính vào dới gối, thì trong
giấc mơ sẽ gặp đợc ngời trong
mộng, đó chính là ngời yêu của mình
trong tơng lai. ở một số vùng khác ở n-
ớc Anh lại có niềm tin rằng, vào sáng
ngày 14/2, nếu ta ra ngõ và gặp đợc một
ngời khác giới đầu tiên, thì ngời đó sẽ là
ngời yêu của ta (tất nhiên bạn và ngời
ấy cha có cái nửa còn lại của mình).
Đến thế kỉ XIX, mới xuất hiện
thói quen tặng nhau bu thiếp nhân ngày
Lễ tình yêu. Từ đó đến nay, trong bu
thiếp tặng trong ngày lễ này thờng có
hình vị thần Kupiđông (vị thần tình yêu)
đang giơng cung bắn mũi tên xuyên
thủng một trái tim dấu hiệu của sự
thắng lợi trong tình yêu Ta đã
chiếm trọn trái tim nàng
Ngày nay, cùng với thói quen
tặng nhau những tấm bu thiếp kèm theo
những món quà có ý nghĩa cho ngời
mình yêu, thì những đôi trai gái yêu
nhau cũng thờng rủ nhau tổ chức những
cuộc picnic cùng bạn bè để kỉ niệm
ngày Lễ tình yêu, và sẻ chia niềm hạnh
phúc của mình vì: Hạnh phúc đợc sẻ
chia, hạnh phúc nhân lên gấp bội.
Còn đối với những ai cha yêu hay cha
gặp đợc cái nửa còn lại của cuộc
đời mình, thì nhân ngày Lễ tình yêu,
xin chúc mũi tên tình yêu sẽ bắn trúng
đíchnếu nh đêm qua bạn đã đính vào
dới gối đủ 5 chiếc lá nguyệt quế. Chúc
các bạn thành công.
Trơng Văn Hà
(Tổ Văn)




5-Ước Mơ Xanh .Tiếng nói của tuổi trẻ trờng THPT Số 1 Quảng Trạch .Số 2/02/2007
Tình yêu tuổi 15
(Chuyện của một ngời bạn)
Ngồi nhìn những hạt ma tí tách rơi ngoài trời, Nga bỗng có một cảm giác rất lạ. Nó biết mình đã thay đổi rất nhiều,
dờng nh nó đã hoàn toàn trở thành một con ngời khác hẳn. Kể từ khi bớc vào lớp 10, từ khi thực sự trở thành một nữ sinh, Nga
đã không còn trầm t, buồn bã, luôn lạnh lùng và thờ ơ với cuộc sống nh trớc, nó bỗng trở nên rất lạc quan và yêu đời. Giờ đây,
trong mắt mọi ngời, nó là một cô bé đáng yêu, luôn cởi mở, luôn biết quan tâm giúp đỡ ngời khác Ngay cả bố mẹ nó -
những ngời có thể nói là hiểu nó nhất - cũng không thể hiểu nổi sự thay đổi bất ngờ của con gái mình. Họ nghĩ rằng con gái
họ đã lớn, đã trởng thành hơn và họ lấy làm vui vì điều đó. Riêng Nga, Nga hiểu vì sao mình lại nh vậy, Nga biết rõ nguyên
nhân biến mình thành một con ngời khác. Nhng nó không biết mình nên vui hay nên buồn vì điều đó, bởi sự thật đó là vì tình
cảm của nó đã lớn, bởi trong nó đã có một ngời đáng yêu, đáng để nó yêu
Nó biết tình cảm của mình thật là ngây ngô, thật là điên rồ khi chớm nở ở tuổi 15, khi nó chỉ mới là học sinh lớp 10
và đặc biệt là khi tình cảm đó lại đợc giành cho chính thầy giáo của mình, ngời hơn nó đúng bằng số tuổi đời của nó: 15 tuổi.
Điều này nó không muốn cho ai biết, một phần vì nó cha thể phân định rõ đó là nó thần tợng thầy hay là nó thích thầy,
một phần vì nó chỉ muốn giữ chặt trong trái tim mình, trong tâm trí mình và cũng có một phần vì nó nó sợ !
Tình cảm của mình, Nga hiểu rất rõ. Nó luôn mong đợc gặp thầy, mong có sự hiện diện của thầy. Nó cảm thấy trống
vắng, cảm thấy hụt hẫng và khó chịu những lúc thiếu thầy. Những giờ thầy không lên lớp, nó luôn tìm đủ mọi lí do để giải
thích cho sự vắng mặt của thầy và tất cả đều kết thúc trong một tâm trạng buồn! Không những thế, nó còn cố tạo ra, cố
chớp lấy những cơ hội có thể trò chuyện với thầy.
(Tiếp theo trang 06)
Trang Thơ

Bóng quê
Chị lành nh thể bát nớc ma em hứng đầu mùa
Dịu dàng nh thể điệu rơi của hoa cau trớc ngõ
Hồn nhiên nh thể sự lớn lên của ngọn rau cọng cỏ
Giàu đức hy sinh nh thể đất trong vờn
Nhân từ nh thể chái bếp cây rơm
Mộng mơ nh thể hoa khế rắc tím sân nhà nhỏ
Em đi xa ký ức giàu có
Hơng quê nng nức nồi nớc xông chị nấu bảy thứ lá cây
Và cả dáng quê nghiêng chao sóng nớc trời mây
Dáng chị gập ngời bên chậu quần áo ven bờ sông ngày nắng
Quê mình nghèo lặng thầm nh thể luống khoai vạt sắn
Chuông nhà thờ dài nh thể niềm mơ
Em sẽ không viết nổi một câu thơ
Nếu bóng chị bóng quê không hắt xuống đời em năm tháng
Hoàng Đăng Khoa
Nghĩ về điều thầy dạy
Thầy hay nói với con: bầu trời to nhng nhắm mắt lại là đã mất
Chữ nghĩa nửa mùa, không biết nổi ngày mai
Tuổi thơ con gửi trên đuôi chuồn chuồn và rung cánh dế
Có biết đâu con đờng phía trớc còn dài
Thầy dạy bàn tay năm ngón có đôi khi còn rẽ khúc
Hai với hai đôi lúc sẽ đợc mời
Con không hiểu vẫn gật đâu hời hợt
Để trớc những rủi may lại sấp mặt khóc vùi
Thầy thờng nói: viên phấn trắng cuộc đời nhiều khi bạc
Nhng bảng đen là điều ớc màu hồng
Con lại mơ về những con đờng thẳng tắp
Chẳng mấy chốc, thơ đã muộn mùa bông
Hơn 10 năm chữ nghĩa con mòn vai áo
Những nhớ quên đem đánh bạc với đời
Để sớm nay tỉnh giấc thèm mơ cánh phợng
Xoè bàn tay, thèm đợc nghe thầy dạy. Thầy ơi !!!'
hoàng linh - 10c1 (St)
6-Ước Mơ Xanh .Tiếng nói của tuổi trẻ trờng THPT Số 1 Quảng Trạch .Số 2/02/2007
Dấu xa
Nếu một mai ta có gặp nhau
Chuyện năm xa dẫu có thành cổ tích
Có trờng lớp, có bạn bè đùa nghịch
Có lặng thầm mắt ai đó trao nhau
Chuyện ngày xa
ừ nhỉ! Có gì đâu
Mà theo tôi suốt mấy mùa tan học
Thuở mộng mơ hay buồn và hay khóc
Niềm riêng t thao thức những đêm dài
Những kỉ niệm nh chuỗi dài nối kết
Trong tâm hồn đâu dễ xoá nhoà đi
Khi thời gian chất chồng lên những tuổi
Thuở vào đời vẫn là niềm tiếc nuối
Đã xa rôi bạn bè truờng lớp xa
Có một ngời lặng thầm không dám nói
Lần cuối cùng nhìn nhau đầy lu luyến
Xa nhau rồi lòng nghe xót xa đau
Lớp thân yêu !!!
Phạm Thị Cẩm Nhung 12A5
(ST)

Bài thơ thứ nhất
Con gọi đó là bài thơ thứ nhất
Có câu ca ngọt điệu ru hời
Có dáng mẹ trên bờ đê lặng lẽ
Giữa chợ đời rao bán giọt mồ hôi
Con ngồi viết bai thơ thứ nhất
Những ban mai cha lặn lội luống cày
Cả một đời sống cùng rơm rạ
Con lớn lên từ muối mặn gừng cay
Và mãi đó là bài thơ thứ nhất
Từ giã vô t tập bớc vào đời
Sau này dẫu có bài thơ khác
Bài thơ đầu, theo mãi tuổi thơ ơi!!!

quỳnh thy
-10c1
đi tết thầy cô
Tết đến rồi, teen chúng mình đều háo hức với quần áo mới,
những ngày đợc nghỉ học, về quê chơi, tụ tập bạn bè Trong số những
mối quan tâm ngày tết chắc không ít băn khoăn về ngày
mùng ba tết
thầy
. Đi nh thế nào, và tặng thầy cô món quà gì có ý nghĩa
Tết thầy cô của những cựu học sinh đặc biệt
Bà Thơng (Quảng Thuận) năm nay đã ngoài 60 tuổi. năm nào
cũng nhớ đến hai ngày trọng đại là ngày
20/11

ngày mùng ba tết

hai ngày đó là ngày bà giành để đi thăm thầy giáo cũ của mình thời phổ
thông. Tính ra thì đã hơn 40 năm kể từ ngày bà còn ở tuổi học sinh nh
bọn mình. Tết nào không thể đến đợc với thầy,cô bà gọi điện hỏi thăm
sức khỏe và gia đình. Những món quà mà bà giành tặng thầy có khi chỉ
là một bức ảnh thầy trò chụp chung trong một dịp gặp gỡ, đằng sau nắn
nót một dòng chữ ghi tặng đầy trân trọng. Mình còn nhớ một câu chuyện
bà kể về kỉ niệm với ngời thầy của mình. Vợ thầykém tuổi bà nên muốn gọi
bà là chị cho thân mật nhng bà nhất định không chịu. Bà nói: tôi biết,
về tuổi tác, gọi nh thế là đúng, nhng trong lòng tôi lúc nào cũng kính
trọng thầy nên tôi luôn gọi vợ thầy là cô để thể hiện phần nào lòng kính
trọng ấy.
Học sinh của bà thơng bây giờ cũng đã lên chức nội, chức ngoại
rồi và họ vẫn thòng xuyên đến thăm bà nh những ngời con trong gia đình.
Chắc teen nhà mình thấy đấy là chuyện hiếm phải không? Nhng với
những thế hệ học trò nh bà Thơng, sống trớc chúng ta cả nửa thế kỉ thì
những câu chuyện thầy trò gắn bó nh vậy là chuyện thờng tình.
Ngoài những cựu học sinh đã bạc tóc nh bà Thơng, còn có rất
nhiều anh chị bây giờ đã là sinh viên, đã đi làm vẫn nhớ về mái trờng và
thầy cô của mình. Và ngày tết là dịp để họ thể hiện tấm lòng đó. Nhóm
anh chị lớp 12A6 trờng mình khóa 1998-2001 năm nào cũng tập hợp
nhau lại đến thăm thầy Quy, giáo viên chủ nhiệm của họ. Trong ký ức
của họ, kỷ niệm về một thầy chủ nhiệm gần gũi và thơng yêu học trò vẫn
rất đậm nét. Họ đến với thầy để ôn lại những câu chuyện của một thời
đẹp nhất trong đời ngời, tuổi học trò, mà ai cũng muốn nhớ về. Và món
quà quý nhất mà họ mang tặng thầy chính là tấm lòng.
Chúc tết pro
D luận thờng phê phán những kiểu đi tết thầy cô không đúng theo
cái nghĩa của nó khiến khi nghe đến từ đi tết thầy, ngời ta dờng nh
ngầm gán cho cụm từ này một cái nghĩa xấu. Nhng cũng phải thấy rằng
đi tết thầy cô đã trở thành truyền thống tốt đẹp mà giờ đây, hơn ai hết
teen chúng mình nên giữ gìn. Nh lớp 9B (THCS Ba Đồn) của bọn mình,
cứ mùng ba tết là lại í ới đến chúc tết cô Thành - GVCN cũ. Với một túi
quà nho nhỏ nhng giàu ý nghĩa, bọn mình tự tin thong dong tới nhà cô.
Mà đã thành thông lệ rồi nên ngày hôm ấy mà chẳng may có việc gì bận
không đi dợc là bọn mình thấy cả tết cứ thiếu thiếu cái gì đó. Một chuyện
nhỏ mà vui nữa, Long- thành viên trong nhóm - hay đợc giao nhiệm vụ
thay mặt cho cả nhóm nói lời chúc tết với cô giáo và gia đình ( lớn rồi mà,
đến nhà cô nhân dịp năm mới thì phải có một câu chúc cho hoành tráng
chớ!). Hắn vừa mừng, vừa lo, thế là tập đi tập lại câu chúc tết đến nỗi
bây giờ vẫn thuộc làu. Hi, pro quá! Đi chúc tết thầy cô nhiều chuyện vui
ghê.
Mình chúc các bạn đi tết thầy cô vui vẻ. Nhớ là không đợc
phóng xe nhanh và dàn hàng đôi hàng ba trong những ngày đông đúc
thế này nhé!!!
Thuỳ Trang 12A3
T
ù
Phóng sự học đờng
7-Ước Mơ Xanh .Tiếng nói của tuổi trẻ trờng THPT Số 1 Quảng Trạch .Số 2/02/2007
Tình yêu tuổi 15
(tiếp theo tr.4)
Dù là những câu chuyện phiếm rất nhạt
nhẽo, không có gì đặc biệt nhng đối với Nga nó
rất quan trọng, nó khiến Nga vui, một niềm vui
thực sự, một niềm vui khó phai mờ. Nó luôn là
ngời để ý và quan tâm thầy nhất. Những lúc thầy
vui, nó cũng cảm thấy vui theo hay cả những lúc
thầy buồn, tâm trạng nó cũng không thể vui lên
Những điều đó quả thật rất điên rồ phải không?
Nhng nó vẫn không thể nào gạt bỏ đợc những ý
nghĩ đó ra khỏi tâm trí mình, có thể vì nó không
làm đợc mà cũng có thể vì nó không muốn!
Nhng kể từ ngày có cảm giác đó, kể từ
ngày thích thầy, Nga thật sự đã hoàn thiện mình
hơn. Nó trở nên thân thiện hơn, dễ gần hơn, và
đặc biệt sự quyết tâm trong học hành của nó cũng
cao hơn. Nó luôn nỗ lực hết sức, luôn muốn mình
là ngời đi đầu, là ngời hoàn hảo trong mắt thầy.
Chính vì vậy mà kết quả học tập của nó không hề
giảm sút, trái lại, nó lại đạt đợc kết quả mà chính
nó cũng không thể ngờ.
Có một lần, nó đợc cùng thầy đi dự hội
thảo về cách dạy và học ở bậc THPT đợc tổ chức
với quy mô cấp tỉnh. Nó cảm thấy rất vui vì đây
chính là cơ hội, một cơ hội hiếm có để nó có thể
tiếp xúc và trò chuyện với thầy. Càng nghĩ đến nó
càng thấy hạnh phúc, hạnh phúc vô cùng. Nó cứ
cố tởng tợng xem nó sẽ nói gì với thầy và thầy sẽ
trả lời nó nh thế nào. Chính vì vậy nên đầu óc nó
luôn bận rộn với những ý nghĩ hết sức vẩn vơ. Nó
mong đợi từng ngày, mong đợi từng giờ, mong
sao cái khoảnh khắc đó đến thật nhanh, thật
nhanh. Thế rồi, chỉ còn hai ngày nữa là đến lúc
thầy và nó lên đờng, chỉ còn hai ngày nữa là đến
cái thời điểm mà nó rất, rất mong đợi. Nhng một
điều không may đã xảy đến với nó. Nó lên cơn
sốt rất nặng ngay sau khi đi học về, một cơn sốt
đã chiếm mất của nó ba ngày để tĩnh dỡng và bồi
bổ sức khỏe và điều đó cũng có nghĩa là nó đã
đánh mất cơ hội đợc đi cùng thầy, một cơ hội mà
có thể mãi mãi nó sẽ không bao giờ có lại đợc
nữa. Nó đã khóc, khóc, và khóc rất nhiều. Bố mẹ
nó, bạn bè nó, ai cũng an ủi nó nhng chác chắn
không một ai trong số họ có thể hiểu rõ đợc lí do
khiến nó khóc nhiều nh thế. Nó cũng biết nh vậy!
Nhng Ông trời đã lấy đi của nó một niềm vui thì
ông cũng mang lại cho nó một niềm vui khác. Sau
ba ngày nghỉ dỡng đáng ghét đó, nó lại tiếp tục
đến trờng. Nó đợc bạn bè hỏi han, quan tâm rất
nhiều nhng cái đó không phải là cái quan trọng
mang lại niềm vui cho nó mà cái chính là sự hỏi
han, quan tâm của thầy kia! Chính những lời nói
ân cần của thầy Em đã khỏi ốm rồi à?, Sao
không nghỉ thêm mấy hôm nữa cho lại sức? Thầy
trông em vẫn còn yếu lắm! , chính những lời
nói đó đã mang lại niềm vui, niềm hạnh phúc cho
nó. Nó vui, vui không gì có thể kể hết: nó cũng
hạnh phúc, hạnh phúc không gì có thể tả nổi
Mai Nhung
- 10C1 -
Bạn cần biết
Thông tin
về mùa thi 2006 -2007

14-Ước Mơ Xanh .Tiếng nói của tuổi trẻ trờng THPT Số 1 Quảng Trạch .Số 2/02/2007

Hớng dẫn về thi năm 2007 (155/BGDT-KT&K)
Ngy 05 thỏng 01 n m 2007, B Giỏo d c v o t o ký cụng v n s 155/BGD T-KT&K h ng
d n v thi n m 2007.
I. Cỏc mụn thi trắc nghi m
1. Trong k thi t t nghi p trung h c ph thụng thỏng 5/2007: t ch c thi tr c nghi m hon ton
i v i mụn Ngo i ng , V t lớ, Húa h c, Sinh h c (n u cú quy nh thi cỏc mụn ny trong thụng bỏo mụn
thi t t nghi p ngy 31/3/2007 t i õy); cỏc mụn khỏc ti p t c thi theo hỡnh th c ra thi t lu n;
2. Trong k thi tuy n sinh i h c, cao ng thỏng 7/2007: t ch c thi tr c nghi m hon ton i
v i cỏc mụn Ngo i ng , V t lớ, Húa h c, Sinh h c; cỏc mụn khỏc ti p t c thi theo hỡnh th c ra thi t
lu n.
II. Th i gian lm bi thi tr c nghi m
1. i v i m i mụn thi tr c nghi m t t nghi p, th i gian lm bi l 60 phỳt.
2. i v i m i mụn thi tr c nghi m tuy n sinh, th i gian lm bi l 90 phỳt.
III. Phi u tr l i tr c nghi m
Thớ sinh lm bi thi trờn phi u tr l i tr c nghi m c in s n theo quy nh c a B Giỏo d c v
o t o. Bi lm c a thớ sinh (phi u tr l i tr c nghi m) c ch m b ng mỏy ch m chuyờn d ng (m u
phi u tr l i tr c nghi m tham kh o kốm theo trong Ph l c).
IV. V thi
1. i v i c 02 lo i thi tr c nghi m v t lu n:
a) Trong k thi t t nghi p trung h c ph thụng , cú thi riờng cho:
- Thớ sinh h c ch ng trỡnh trung h c ph thụng phõn ban thớ i m;
- Thớ sinh h c ch ng trỡnh trung h c ph thụng khụng phõn ban;
b) thi tuy n sinh i h c, cao ng: cú ph n chung cho t t c thớ sinh v ph n riờng
cho thớ sinh phõn ban thớ i m, ph n riờng cho thớ sinh khụng phõn ban (thớ sinh ch c lm 01 trong
02 ph n riờng c a thi).
2. C u trỳc thi t lu n( Các môn Toán, Văn) c thay i m nh theo h ng t ng vi c ki m tra
tớnh sỏng t o, k n ng th c hnh c a thớ sinh; m i thi g m nhi u cõu h i riờng bi t.
3. thi tr c nghi m c ng c in s n, phỏt cho t ng thớ sinh; t t c cỏc cõu tr c nghi m trong thi u
cú 4 l a ch n: A, B, C, D. S phiờn b n thi do mỏy tớnh xỏo tr n l n i dung c b o m t n khi thi xong. Vi c
ỏp ng cỏc yờu c u c a thi, ph m vi ki n th c, thang i m v yờu c u v giỏm sỏt, b o m t i v i thi tr c
nghi m c th c hi n theo quy nh nh i v i thi t lu n.
V. Tổ ch c h ng d n thi tr c nghi m
B t ch c h ng d n trờn truy n hỡnh hng tu n v thi tr c nghi m cỏc mụn V t lớ, Húa h c, Sinh h c; trong thỏng
3/2007 (d ki n) s t p hu n l i cho cỏc n v v quy trỡnh t ch c thi tr c nghi m.
Thầy Trần Vui - Tổ Toán cung cấp

Diễn đàn mãI mãI tuổi hai mươI

Nhật kí Đặng Thuỳ Trâm
ở trong đó có lửa
Cha bao giờ nh hôm nay, thế hệ
trẻ lại bị thuyết phục nh thế về sức mạnh
Việt Nam, về sự kỳ diệu của con ngời
Việt Nam, về tính chất thần thánh của
cuộc kháng chiến chống Mỹ ở Việt Nam.
Vâng, đó là sức thuyết phục của hai cuốn
nhật ký Nguyễn Văn Thạc và Đặng Thuỳ
Trâm, nhật ký của hai con ngời u tú của
Thủ đô Hà Nội đã hy sinh trong hàng
triệu chiến sỹ và đồng bào yêu nớc đã ngã
xuống vì độc lập, thống nhất của Tổ quốc.
Trong khuôn khổ của buổi gặp gỡ hôm
nay, chúng tôi muốn nói riêng về "cuốn
nhật ký có số phận kỳ lạ nhất, cuốn nhật
ký mà ngời con gái Hà Nội cơng nghị,
thuỷ chung, trong sáng đến thánh thiện đã
viết với bao buồn vui, cay đắng, đớn đau
và nớc mắt"; cuốn nhật ký mà đang đợc
viết dở dang thì tác giả của nó hai ngày
sau bị địch bắn chết; đó chính là nhật ký
Đặng Thuỳ Trâm.
Thì ra lâu nay, những áng văn,
bài thơ nói riêng, những tác phẩm văn học
nghệ thuật cách mạng nói chung không
hề khoa trơng, khuếch đại khi phản ánh
cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nớc của
dân tộc ta ở thế kỷ XX, mà đã phản ánh
một cách chân thực nh nó vốn có. Vâng,
dân tộc Việt Nam là dân tộc vĩ đại, con
ngời Việt Nam là những con ngời anh
hùng, cuộc kháng chiến chống Mỹ của
nhân dân Việt Nam là cuộc kháng chiến
thần thánh.
"Thời chống Mỹ từng có một bác
sỹ, một con ngời, tên là Đặng Thuỳ
Trâm ". Thời chống Mỹ từng có một
cuốn nhật ký mà "ở trong có có lửa", lửa
của lòng căm thù, lửa của tinh thần quật
khởi, lửa của tình thơng yêu và khát vọng
dâng hiến.
Vâng, xuyên suốt cuốn nhật ký
Đặng Thuỳ Trâm là một tình thơng yêu
mênh mông, vô hạn của một trái tim giàu
trắc ẩn, trái tim luôn run rẩy những làn
điệu yêu thơng. Chị thắc mắc "tại sao
những ngời cách mạng lại có thể thơng
nhau đến mức kỳ lạ". "Một tình thơng sâu
thẳm và mênh mông nh biển cả. Một tình
thơng trào dâng nh những đợt sóng bạc
đầu. Một tình thơng trong trắng, chân
thành vô hạn". Chị nhận ra, tình cách mạng
có sức mạnh lạ lùng, nó buộc những ngời cảm
thông nhau bằng một sợi dây vô hình mà bền
vững không gì cắt đợc", sợi dây của những ng-
ời chung đội ngũ chiến đấu, chung lý tởng. Chị
tự kêu gọi mình, "hãy cứ tìm lấy niềm vui, cứ
sống giàu lòng tha thứ, giàu đức hy sinh một
cách tự giác".
Với Đặng Thuỳ Trâm: "Cái quý giá
nhất của con ngời là cuộc sống. Đời ngời ta chỉ
sống có một lần, phải sống sao cho khỏi phải
xót xa ân hận vì những năm tháng sống hoài
sống phí, cho khỏi phải hổ thẹn vì những năm
tháng sống hoài sống phí, để khi nhắm mắt
xuôi tay ta có thể nói rằng: "Cả đời ta, cả sức
ta đã hiến dâng cho sự nghiệp cao đẹp nhất
trên đời: Sự nghiệp đấu tranh giải phóng loài
ngời"(N.A.Ostrotsky)". Chị tự nguyện dấn
thân vào con đờng cách mạng để làm một ng-
ời con gái của XHCN đúng nghĩa nhất. Chị ý
thức mình đang đi trên con đờng máu lửa nh-
ng rất đỗi vinh quang, mình đang sống trong
gia đình cách mạng thì có gì vinh dự hơn".
Hãy sống với tình cảm trong sáng, với lý tởng
cao đẹp của mình. Hãy giữ vững tinh thần của
ngời cộng sản, tinh thần trong suốt nh pha lê,
cứng rắn nh kim cơng và chói lọi muôn nghìn
hào quang của lòng tin tởng". "Phải phấn đấu
để sống xứng đáng với cái tên một ngời cộng
sản. Ngời cộng sản rất yêu cuộc sống nhng khi
cần vẫn có thể nhẹ nhàng mà chết đợc. "Mẹ
yêu ơi, nếu nh con của mẹ có phải ngã xuống
vì ngày mai thắng lợi thì mẹ hãy khóc ít thôi
mà hãy tự hào vì các con đã sống xứng đáng.
Đời ngời ai cũng chết một lần".
Chị tự nhủ mình "hãy ngẩng cao đầu
mà sống, cần phải sống với ngọn lửa căm
thù cháy rực trong tim, phải dùng ngọn lửa ấy
đốt cháy kẻ thù". "Ôi, chiến tranh! Sao mà
đáng căm thù đến vậy và đáng căm thù vô
cùng là bọn quỷ hiếu chiến. Vì sao chúng lại
thích đi tàn sát bắn giết những ngời dân hiền
lành giản dị nh chúng ta. Vì sao chúng đang
tâm giết chết những thanh niên còn đang tha
thiết yêu đời, đang sống và chiến đấu với bao
mơ ớc. Phải hàn gắn đợc vết thơng trên mình
Tổ quốc ta kia. Bọn Mỹ nh những con quỷ
khát máu đang cắn trộm chúng ta. Bao giờ
đuổi đợc hết chúng ra khỏi đất nớc lúc đó máu
mới ngừng chảy". Còn giặc Mỹ thì còn đau
thơng tang tóc, còn giặc Mỹ thì không có
một hạnh phúc nào cả". "Cuộc chiến tranh
lan rộng trên dải đất Đông Dơng. Thằng
chó đểu Níchxơn đã liều lĩnh điên cuồng
mở rộng thêm cuộc chiến. Chúng ta sẽ
phải đơng đầu với một khó khăn ghê gớm
hơn nữa đây. Nhng tao đã thề cùng các
đồng chí của tao rồi, dù có chết cũng
quyết đánh cho đến cùng. Ôi, căm thù đến
bầm gan tím ruột". "Không có con đờng
nào hơn là đánh cho giập đầu quân chó
đểu đó". "Buồn bây giờ không thể biểu
hiện bằng nớc mắt mà hãy bằng ý chí trả
thù, bằng sự nghiến răng lại mà ngẩng
đầu bớc tiếp chặng đờng gian khổ".
Vâng, có sức thuyết phục hơn
trăm ngàn lời khuyên nhủ là một con ngời
với cuộc sống cụ thể của thời chiến, một
cách sống trong sáng thánh thiện đến kỳ lạ.
"Sự tận tuỵ làm ngời của Thuỳ Trâm là một
nhân tố khiến cho một ngời lính Mỹ khác
hẳn về lý tởng cũng phải kính trọng". "Một
đất nớc phải đợc biết về một ngời anh hùng
nh bác sỹ họ Đặng". "Sự nghiệp của chị
còn rất có ý nghĩa với tất cả mọi ngời.
Những dòng chữ của chị có một sức kêu
gọi tuyệt vời".
Đọc nhật ký Đặng Thuỳ Trâm,
chúng ta càng thấm thía hơn về sức mạnh
Việt Nam, về sự kỳ diệu của con ngời
Việt Nam, những con ngời "lng đeo gơm
tay mềm mại bút hoa", những con ngời
"đã sống và đã chết - giản dị và bình tâm -
không ai nhớ mặt đặt tên - nhng họ đã
làm nên đất nớc". Đọc nhật ký Đặng Thuỳ
Trâm, ta nghe âm âm hồn thiêng sông núi,
"đêm đêm rì rầm trong tiếng đất - những
buổi ngày xa vọng nói về". Ta tự hào về
"nớc chúng ta - nớc những ngời cha bao
giờ khuất". Cuộc đời của ngời anh hùng
Đặng Thuỳ Trâm là câu trả lời thuyết
phục cho câu hỏi: "Ôi, sống đẹp là thế nào
hỡi bạn?". Vâng, sống đẹp là lẽ sống của
ngời cộng sản: ngời mang "trái tim giàu",
biết dâng hiến, "biết lẽ yêu thơng và căm
giận - biết đi tới và làm nên thắng trận".
Hoàng Đăng Khoa
9-Ước Mơ Xanh .Tiếng nói của tuổi trẻ trờng THPT Số 1 Quảng Trạch .Số 2/02/2007
Chuyện của các
Điều không có

Trong ớc mơ

(Mai Thị Thuỳ Nhung-
CĐ 10C1)
Thời gian thấm thoắt thoi đa, vừa
mới đó mà đã 8 năm, 8 năm kể từ lúc Phơng
rời xa tôi, rời xa cõi đời này!
Tôi và Phơng là hai đứa bạn rất
thân của nhau. Chúng tôi đã cùng lớn lên
bên nhau, cùng nhau đến trờng và cùng nhau
chia sớt những niềm vui những nỗi buồn của
một thời áo trắng. Phơng rất xinh, xinh lắm,
xinh đến nỗi nếu tôi sinh ra là một đứa con
trai thì có thể tôi sẽ không thể không đem
lòng yêu Phơng có đôi mắt rất to, sáng và
rất sắc với đôi lông mày thon dài và cặp lông
mi quăn tít; làn da trắng mịn, môi đỏ nh son
và cả hai lúm đồng tiền trông rất đáng yêu!
Cả hai chúng tôi đều rất yêu văn.
Văn chính là niềm vui, niềm hạnh phúc của
cả hai đứa trong suốt quãng đời đi học. Ph-
ơng đã từng nói với tôi, nó rất muốn trở
thành một cô giáo dạy Văn, trở thành ngời
đem lại cái chữ cho đồng bào vùng sâu, vùng
xa, cho những đứa trẻ tội nghiệp không đợc
đến trờng. Còn tôi, tôi cho đó là những ý
nghĩ điên rồ. Có ai lại muốn phí cả đời mình
ở những chỗ khỉ ho cò gáy đó cơ chứ! Tôi
muốn trở thành một chủ doanh nghiệp giàu
có, luôn có trong tay thật nhiều, thật nhiều
tiền. Cho nên dù rất yêu văn nhng tôi vẫn
quyết định không theo nghề văn vì tôi cho
rằng nó không có tơng lai. Ngay từ đầu,
tôi đã định hớng và quyết tâm theo đuổi các
môn khoa học tự nhiên, coi văn chỉ nh là
một thú vui của mình mà thôi. Và dù có
nhiều cách nghĩ, nhiều quan điểm khác nhau
về cuộc sống thì tôi và Phơng vẫn là những
ngời bạn thân, những ngời bạn tốt nhất của
nhau.
Lên cấp ba, tôi vẫn theo đuổi chí
hớng của tôi còn Phơng vẫn ấp ủ ớc mơ
riêng của mình. Chính vì vậy, chúng tôi luôn
cố gắng nỗ lực hết sức trong việc học tập.
Phơng là một cây văn xuất sắc của lớp, của
trờng, cô còn dành đợc giải nhì trong kì thi
Văn cấp tỉnh. Về phần tôi, tôi cũng không
phải là một học sinh tầm thờng. Tôi tham gia
rất nhiều kì thi giải Toán và cũng giật đợc
nhiều giải thởng không nhỏ Tôi rất hãnh
diện khi ai cũng bảo tôi là học sinh tâm
huyết, là ngời thừa kế tài năng của thầy chủ
nhiệm - ngời dạy Toán lớp tôi Tất cả đều đẹp
nh ý nguyện của tôi và Phơng. Nhng cuộc đời
không ai có thể biết đợc đâu chữ ngờ. Cuộc đời
tôi đã rẽ sang một hớng khác, một con đờng khác
mà ngay cả bản thân tôi, tôi cũng không thể tin đ-
ơc rằng mình đã hoàn toàn thay đổi. Tất cả đều từ
một điều không có trong ớc mơ !
Lên lớp 12, dẹp sang một bên những ý
nghĩ vẩn vơ của tuổi mới lớn, chúng tôi lao đầu
vào học, học ngày học đêm Mặc dù cuối học kỳ
một, thành tích học tập rất cao nhng hai đứa vẫn
cha lấy đó làm mãn nguyện, bởi cái đích đến cuối
cùng của chúng tôi là đỗ vào đại học kia! Chỉ
còn bốn tháng nữa là đến ngày quyết định vận
mệnh của chúng tôi, cái ngày mà sự nỗ lực trong
suốt mời hai năm học đều chỉ để dành cho nó.
Thế mà không thể khác, sự thật dù có kèm theo
nỗi đau thì vẫn là sự thật ! Phơng đã ra đi, đã xa
tôi, xa cõi đời chính vào cái khoảnh khắc đó!
Hôm ấy, trên đờng đi học về, chúng tôi
vô tình nhìn thấy một chú chim non vì muốn với
tới một bông hoa ở phía cành xa nên đã trợt chân
ngã, chú chim chỉ kịp giẫy lên mấy cái rồi tắt thở
chết. Cảnh tợng đó ai trông cũng đều thấy thơng!
Phơng nói với tôi: Tội nghiệp chú chim, chỉ vì
một ham muốn nhỏ nhoi mà đãnh mất cuộc đời t-
ơi đẹp!, rồi không biết nghĩ sao, Phơng lại nói:
Nếu lỡ một mai mình chẳng còn trên đời này nữa
thì không biết ai sẽ giúp mình thực hiện ớc mơ
của mình đây nhỉ?. Tôi chợt giật mình vì câu nói
hết sức ngớ ngẩn của nó, ô hay, cái con này, ăn
với nói thế à? Thủi thui cái mồm mày đi!. Phơng
cời xòa vì chợt nhận ra sự điên rồ trong câu nói
của mình Chúng tôi lại tiếp tục đi nốt quãng đ-
ờng về nhà mà trong đầu óc tôi vẫn bị vơng vấn,
ám ảnh bởi câu nói vô tình của Phơng. Chiều hôm
đó, ngồi vào bàn học mà tôi cứ thấy nóng ruột
không yên. Bầu trời đang trong xanh, sáng sủa
bỗng dng bị bủa vây, giăng kín bởi những đám
mây đen không biết từ đâu kéo đến, nó trở nên u
ám, xám xịt. Lại sắp ma rồi đây! Từ bé đến lớn,
tôi ghét nhất là nhìn cảnh trời ma, thấy nó cứ ảo
não và buồn bã thế nào ý! Tôi quyết định sang
nhà Phơng chơi để giải tỏa bớt cái tâm trạng khó
chịu của mình. Nhà tôi và nhà Phơng cũng không
cách xa nhau là mấy, chỉ qua vài cái ngõ là đến.
Tôi vừa vào đến mái hiên nhà nó thì trời ma
đổ xuống nh trút. May thật! Nhng sao nhà
nó vắng vẻ thế kia! Nó biến đi đâu mà áo
quần vứt cả trên sân thợng, cũng chẳng thèm
lấy vào nữa! Cái con này rõ hay thật! Sau khi
thu giọn xong quần áo, tôi yên chí ngồi đợi.
Trời vẫn ma tầm tã. Ba mơi phút trôi qua mà
vẫn cha thấy Phơng về. Tôi nóng ruột vô
cùng. Không hiểu nó đi đâu nữa? Đợi mãi,
tôi định ra về thì cô Hoa - hàng xóm của Ph-
ơng cũng vừa vào tới nhà. Thấy tôi, cô Hoa
nói ngay: Nhung, cháu cha biết chuyện gì
sao? Con Phơng nó ngã từ tầng hai xuống,
đang cấp cứu trong bệnh viện, cháu vào ngay
với nó đi! Cô sợ nó không qua nổi! Tai tôi
bỗng ù lên, mặt nóng dần và chân tay bỗng
trở nên bủn rủn, tôi không còn nghe rõ cô
Hoa nói gì nữa. Tôi vội lao ngay vào bệnh
viện, mặc cho những giọt nớc ma cứ vơng
vấn, cứ quấn quýt, cứ đùa giỡn tí tách trên
đầu, trên mặt, trên tà áo mình Vào đến nơi,
tôi thấy ông bà, bố mẹ, em trai và cả những
ngời họ hàng láng giềng thân thích của H-
ơng đã đến đầy đủ. Lúc đó tôi mới biết, Ph-
ơng đã không thể qua khỏi và đã ra đi khi
cha kịp vào phòng cấp cứu Tất cả xảy đến
nhanh nh một giấc mơ khiến tôi không thể
tin đợc từ đây tôi đã mất đi ngời bạn thân
nhất của mình, tôi đã mất Phơng. Tại sao?
Tại sao Phơng không đợi mình? Tại sao lại
ra đi lúc này, chúng mình vẫn cha thực hiện
đợc ớc mơ cơ mà? Không, mình không cho
phép bạn yếu đuối nh vậy! Phơng, hãy dậy
đi! Dậy đi nào ! Nhanh lên !. Tôi hét kên,
hét lên trong nớc mắt nghẹn ngào. Tôi ôm
lấy Phơng, lay Phơng dậy. Nhng không
thể Phơng đã đi rồi, ra đi mãi mãi!



( Tiếp theo trang 11)
10-Ước Mơ Xanh .Tiếng nói của tuổi trẻ trờng THPT Số 1 Quảng Trạch .Số 2/02/2007

Có thể bạn cha biết
Khu bảo tồn rừng
amazon !?!
Từ lâu, ngời ta tởng rằng khu rừng amazon cung
cấp lợng ôxi khổng lồ cho toàn trái đất. Nhng thực ra
không phải nh vậy. Rừng Amazon quả đã tạo ra một lợng
lớn ôxi song lợng khí cacbonic đợc sản sinh từ quá trình
phân huỷ của lá cây, thân cây cũng nhiều không kém.
Rừng amazon vì thế đã hấp thụ hầu nh toàn bộ khí ôxi do
nó sinh ra.
Nhng nó có nhiều lợi ích về hệ sinh thái. Đất rừng
amazon nh bọt biển hút nớc, là nguồn dự trữ có nhiệm vụ
điều hoà khí hậu toàn cầu. Vì lẽ đó, phá rừng đồng nghĩa
với việc phá thế cân bằng của hệ sinh thái toàn cầu.
Nó còn là nơi dự trữ sinh vật cự kì quan trọng. Ng-
ời ta tìm thấy hơn 60% các loài sinh vật quý hiếm có
mặt ở đây: loài thú, bò sát, động vật lỡng c, chim và côn
trùng nhiều loài chỉ có ở khu rừng này mà không hề tồn
tại ở nơi nào khác. Các nhà khoa học tìm thấy các hoá
thạch thú cổ, hoá thạch sống nh chim cổ hoadin.
Khách du lịch sinh thái thích tới đây vì họ có thể
ngắm nhìn phong cảnh, quan sát hoạt động của các loài
vật và góp phần bảo vệ khu bảo tồn thiên nhiên này.

Bạn có biết thành phố
ANGIÊ là thành phố
yên lặng nhất thế
giới ??
Nổi tiếng là một thành phố có bầu không khí
trong lành và nguồn nớc ít bị ô nhiễm nhất, ANGIÊ còn
đựơc mọi ngời giành tặng danh hiệu là thành phố ít
tiếng động và yên ắng nhất thế giới. ở đây có cả những
tổ chức hoà giải dân c để tránh các cuộc cãi lộn, tranh
chấp ồn ào; nó đợc thành lập từ những năm 90. Ngoài ra
ở các điểm vui chơi công cộng, đặt các thiết bị cắt điện
nhất thời (khoảng 10s) nếu tiếng ồn vợt quá giới hạn 85
đêxiben.
NGUYễN
TRƯờNG SƠN-10C1
sweet valentine
THị HằNG-10B7
ánh chiều tà dần buông xuống, những tia nắng yếu ớt của
mùa đông đang thu mình sau áng mây xám bạc, mọi vật đang
dần về trong yên lặng. Nó đứng trên phòng nhìn xuống phố.
Tiếng ồn ào của xe cộ xen lẫn những bớc chân của mọi ngời
đang vội vàng về trong căn nhà nhỏ ấm cúng sau một ngày làm
việc vất vả. Cảnh vật vui, sôi động nhng nó lại mang trong mình
nỗi buồn va niềm hi vọng.
Ngày valentine đối với bao ngời là ngày hạnh phúc, là lúc
họ trao gửi tình cảm của lòng mình; còn với nó là ngày thực sự
buồn. Nó chẳng quen ai ngoài các thành viên trong lớp. Nó là
girl dễ thơng, hoà nhã và luôn làm cho lớp phải có những trận
cời chảy nớc mắt sau những giờ căng thẳng. Cho đến khi, bố nó
qua dời, một nỗi đau quá lớn đối với cô bé nhạy cảm nh nó. Có
lẽ, từ lúc đó nó đã trở thành một con ngời hoàn toàn khác, trầm
cảm, trái tim nó dờng nh đã băng cứng. Mọi thứ xung quanh,
đặc biệt là các boy để ý đến nó không làm nó rung động. Và rồi
nó gặp một boy cực kì ''hot'' ở trong lớp học thêm, boy đã khiến
nó có những lúc bực mình nhng thờng xuyên làm nó cời vơi đi
nỗi buồn. Chẳng biết từ khi nào, nó dần '' cảm'' Nam. nó nghĩ
nhiều về Nam, về chàng trai hào phóng, hài hớc và cực kì
''handsome''.
''Chẳng lẽ trái tim mình đã lặng lẽ giành trọn cho nam
rồi sao? Không! Không thể nh vậy Hãy dừng lại đi trớc khi
trái tim mình cha rời khỏi thế giới ''giá băng'' này. Nhng một
khi cuộc sống thay đổi, con ngời cũng dễ dàng thay đổi tình cảm
của mình , trái tim nó cũng thế làm sao nó không nghĩ đến
nam, khi trái tim nó đã khắc ghi bóng hình
7h00 tối, đờng phố đã rộn hẵn, ánh điện hai bên đờng
chiếu sáng cả dãy phố. Nó quàng chiếc khăn len hồng xù xì,
mặc áo ấm và đi bộ lang thang trên vỉa hè . Ngang qua hàng
hoa , nó ghé vào chọn những bông hồng đẹp nhất tự tặng cho
mình : tặng mày này con ngốc, hãy nhận đi để tự vui cho chính
bản thân mình '' nó đi vòng quanh hồ gơm lặng nhìn cảnh vật
xung quanh , nhìn trong ánh mắt khát khao, trong sự đợi chờ.
Nó ngồi im trên ghế đá, lặng nghe mùi hoa sữa ngọt
ngào dễ chịu và nhìn mặt hồ soi bống cảnh đêm. Nó suy t, nghĩ
ngợi khuôn mặt nó thể hiện lên tất cả, chắc rằng nó đang nghĩ
đến Nam. " có lẽ giờ nay Nam đang vui bên ngời ấy, cậu ấy sẽ
tặng những bông hồng tơi, hộp sôcôla hay món quà gì khác hấp
dẫn hơn.''
- Chúc lenka valentin hạnh phúc
Nó giật mình, ngoảnh laị thì ra là
- Ôi Nam sao Nam lại ở đây, Lenka nghĩ giờ chắc
nó nói với vẽ ngạc nhiên và ngắt quảng
- Chẳng phải Nam đang đứng cạnh Lenka sao?
Vừa dứt lời , Nam cầm tay nó chạy về phía trớc và nói :
- Mình có món quà tặng cậu.
Nam đa nó đén quầy hoa học trò, hai đứa ngồi im và lặng nhìn
mọi thứ.
Đợi mình nhé.
Tiếng nam nói. Nó lặng lẽ nhìn theo nam và mất hút trong đoàn
ngời.
- Lenka thân mến ! Dù Nam và Lenka quen nhau cha thật
lâu, nhng có lẽ Nam đã ''cảm'' Lenka rồi.
- Mình biết mọi chuyện đã xảy ra với Lenka và mình mong
rằng mình sẽ là ngòi sởi ấm lại trái tim Lenka. Hãy để mình
lắng nghe những lời tâm sự và có thể chia sẽ.
( Tiếp theo Trang 12)

11-Ước Mơ Xanh . Tiếng nói của tuổi trẻ trờng THPT Số 1 Quảng Trạch .Số
2/02/2007
Điều không cóTrong ớc mơ
(Tiếp theo tr. 9)
Tang lễ của Phơng đợc tổ chức ngay sau
ngày hôm đó.Trời vẫn ma, ma dầm dề, ma dai dẳng,
ma cũng nh khóc thơng cho sự ra đi của một ngời
con gái, sự ra đi vào cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời,
tuổi 18! Tôi biết, Phơng thích nhất là hoa huệ, loài
hoa trắng muốt, tinh khiết nh tâm hồn ngời con gái
chuẩn bị bớc vào đời Tôi đã đặt lên mộ cô bó hoa
huệ trắng, mong sao hơng hoa huệ, màu trắng của
hoa huệ sẽ vơng mãi bên cô, theo bớc cô về chân
trời mới!
Nỗi đau mất Phơng, mất đi ngời bạn thân
thiết nhất trong suốt cuộc đời mình đã làm tôi suy
sụp. Tôi không còn hứng thú học Toán cũng nh
không thiết gì đến ớc mơ trở thành một chủ doanh
nghiệp nữa. Mãi cho đến khi có dịp trò chuyện
riêng với mẹ của Phơng, cô nói với tôi: trớc lúc Ph-
ơng ra đi, Phơng có đợi tôi đến, Phơng muốn nói với
tôi muốn tôi thực hiện ớc muốn trong cuộc đời nó -
ớc muốn trở thành một cô giáo vùng cao Nhng
Phơng đã ra đi, nó đã không đợi đợc tôi Đợc biết
những điều đó, tôi đã quyết tâm và quyết định thực
hiện tâm nguyện duy nhất trong đời của Phơng -
tâm nguyện đem lại cái chữ cho đồng bào miền núi.
Chỉ còn ba tháng nữa là bớc vào kì thi đại
học. Tôi đã quyết định nộp hồ sơ vào trờng Đại học
Đà Lạt khoa S Phạm Ngữ Văn mặc cho lời khuyên
can của bố mẹ, thầy cô và bạn bè, họ cho là vì tôi
qua đau đớn nên mất hết lí trí. Nhng tôi biết mình
vẫn rất tỉnh táo. Tôi biết mình đang làm gì và sẽ làm
gì, dù không chắc chắn là mình sẽ thành công nhng
tôi vẫn sẽ sẵn sàng chấp nhận kết quả cuối cùng.
Chỉ có thầy chủ nhiệm là hiểu tôi, thầy vẫn luôn
động viên tôi, an ủi tôi trong suốt những ngày tháng
đó. Tôi biết thầy đã kì vọng rất nhiều về tôi và tôi
đã phụ lòng mong mỏi của thầy. Tôi thầm xin lỗi
thầy và cũng rất biết ơn thầy!
Kết thúc ba tháng học đầy vất vả và miệt
mài, tôi đã bớc vào kì thi đại học. Tôi rất muốn, rất
mong nhng tôi vẫn không giám chắc, giám tin rằng
mình đậu đại học. Ngày nhận giấy báo chắc có lẽ là
ngày hạnh phúc nhất trong cuộc đời tôi, tôi đã làm
đợc, làm đợc điều mà cả tôi và Phơng đều muốn.
Tôi đã đậu đại học mặc dù với số diểm không cao
lắm. Gia đình, thầy cô, bạn bè của tôi và cả gia đình
của Phơng tất cả đều vui mừng cho tôi! Và tôi biết
trong thành công của tôi sẽ có nụ cời của Phơng!
Giờ đây, khi đã trở thành một cô giáo
vùng cao, tôi không những không hối hận về những
điều mình đã làm mà còn cảm thấy rất hạnh phúc,
hạnh phúc vô cùng. Tôi yêu công việc của tôi, yêu
những con ngời mộc mạc, yêu những đứa trẻ tội
nghiệp thơ ngây. Tôi cảm thấy hạnh phúc của tôi là
ở đây, ở chốn núi rừng thiêng liêng này.
Phơng ơi, mình đã làm đợc rồi, mình đã
thực hiện đợc ớc muốn của bạn, ớc muốn của cả hai
chúng ta. ở chân trời bên kia, mình biết bạn cũng
đang rất hạnh phúc nh mình, phải không Ph-
ơng? /.

M.T.T.N
Tình yêu tuổi học trò
Tr ơng Nữ H ơng Giang - CĐ 10C1
Ngày ấy cách đây gần 2 năm, cái ngày đầu tiên tôi dón
nhận tình yêu của tuổi học trò. Tôi còn nhớ nh in tối hôm đó
Khi những khúc ca êm đềm của đêm giao lu âm nhạc kết
thúc tôi ra khỏi sân khấu và chậm rãi bớc về nhà vừa đi vừa ngửi
mùi hoa sữa thơm ngào ngạt hai bên đờng. Bỗng nghe tiếng gọi sau
lng:
- Nè chờ mình về với !
Thì ra là Quân - một chàng trai ga lăng đợc rất nhiều bạn
yêu quý, đặc biệt là phái nữ.
- Khiếp về cùng đờng thế mà không chờ mình về với, Giang
không sợ ma à ? Nghe bảo đờng này nhiều ma lắm !
Tôi cời rồi đáp:
- Thôi đi ông tớng ạ ! Tui chỉ sợ ma ng ời thôi, chứ tui
không sợ ma thật đâu, nhìn tui thế này mà ông bảo sợ ma à ?
Đúng là bạn của tui mà ông không hiểu gì tui cả. Thế sao hôm nay
về sớm vậy ? Bình thờng tui thấy ông mỗi lần có buổi liên hoan văn
nghệ là cơ hội để ông đa các nàng về mà, sao hôm nay đúng là có
chuyện lạ !
- Sao Giang lại nói vậy ? Chẳng lẽ Giang nghĩ
Quân không nói hết câu rồi im lặng một hồi. Sau đó Quân:
- Thế Giang không có anh nào sao mà lẻn về một mình,
lang thang thế?
- ừ, thì tui đã có ai đâu, mà tui cũng chẳng muốn có ai, tui
chỉ muốn tôn thờ chủ nghĩa độc thân cho đến khi nào có nghề
nghiệp ổn định đã. Đợc chứ ?
Hắn không nói gì, tôi cứ nghĩ bình thờng hắn thế thôi chứ
bây giờ nghe tôi nói vậy chắc hắn ngại. Mặc kệ tôi không quan tâm
và cứ thế rảo bớc về nhà. Bỗng trời ơi hắn túm lấy tay tôi, khẽ nói
với giọng run run:
- Giang ! Giang có ngời yêu cha ? Cho mình làm ngời yêu
của bạn đợc không?
Một thoáng tôi thấy hắn bối rối nhng không chỉ hắn mà
chính tôi cũng vậy. Tôi cha kịp nói tiếp thì hắn:
- Giang à, mình biết bây giờ mình nói thế là không đúng,
nhng mình thực sự thích bạn, thích mùi hoa sữa mà bạn mê, thích
những gói ô mai khoái khẩu mà bạn nghiện, mình Bây giờ mình
cha muốn bạn trả lời vội, mình mong bạn hãy suy nghĩ thật kĩ !
Dứt lời Quân chạy một mạch để tôi lặng đúng ngời. Từ trớc
đến nay tôi luôn coi nó là bạn, đã có lúc tôi coi nó là thần tợng, nó
vừa học giỏi, đẹp trai, có giọng hát hay còn chữ viết thì quá đỉnh đã
vậy lại rất hiểu tâm lí của bạn bè, nhng dù sao thì tôi cũng chỉ xem
nó là bạn thôi. Sáng hôm sau, tôi đến trờng mà tim vẫn còn đập
thình thịch, tôi sợ khi phải đối diện với Quân, buổi học hôm ấy tôi
cảm thấy mất tự nhiên và mệt mỏi (vì một đêm không ngủ đợc mà)
(Tiếp theo trang 12)
12-Ước Mơ Xanh . Tiếng nói của tuổi trẻ trờng THPT Số 1 Quảng Trạch .Số
2/02/2007
Tình yêu tuổi học trò
(Tiếp theo tr.11)

Thời gian trôi, càng ngày tôi càng cố lãng tránh
Quân, còn Quân thì luôn kiếm cơ hội để trò chuyện với tôi.
Tôi đã không đủ can đảm để trả lời dứt khoát với Quân là
không và hãy giữ mãi tình bạn tốt nhng tôi cũng hiểu mọi
chuyện cần phải kết thúc vì cả tôi và Quân đểu chuyển bị
cho kì thi cấp ba đầy khó khăn, thách thức. Tôi đã gửi cho
hắn một lá th bộc bạch hết những suy nghĩ kèm với bông hoa
sữa trắng xinh xắn dễ thơng. Một thời gian sau tôi và Quân
không một lần gặp măt. Đột nhiên một hôm, tôi đang ngồi
học bài thì chuông điện thoại reo, lại cầm máy bất ngờ
giọng Quân vang lên:
- Chào Giang nhé, ngày mai mình phải đi sớm
không thể đến chia tay bạn đợc, bạn hãy coi nh cha có
chuyện gì xảy ra. Còn ngày mai mình phải vào Huế học, tuy
còn 3 tháng nữa mới vào học chính thức nhng mình muốn
vào đó học thêm. Thôi nhé, chúc bạn luôn thành công !
- Thế alô! Quân, bạn đâu rồi !
Quân đã cúp máy không cho tôi kịp nói hết câu.
Tôi cứ ngỡ thế là hết, Quân đã giận tôi thực sự, Quân ơi
tôi đã trằn trọc một đêm không ngủ đơc. Sáng hôm sau, tôi
đã dậy thật sớm để đến nhà Quân nhng Quân đã đi
rồi Không thể, tôi phải gặp đợc Quân! Vừa nghĩ tôi vừa
chạy ra bến xe, Quân đang ngồi ở đó. Tôi đã kịp nói với
Quân lời cảm ơn: Cảm ơn Quân nhé, cảm ơn bạn đã cho
tôi biết tình yêu tuổi 15 . Quân đã một lần nữa cầm tay tôi
nhng khác với lần trớc, lần này tôi không dứt tay ra mà cứ
để cho Quân cầm (vì lần này khác hẳn mà). Quân nhỏ nhẹ
ghé vào tai tôi Mình rất vui khi nói ra những lời xuất phát
từ trái tim, chúng ta hãy cùng cố gắng Giang nhé!
Bây giờ cả tôi và Quân đang ấp ủ và thực hiện
những ớc mơ cho riêng mình và tôi chắc chắn rằng trong
Quân sẽ luôn nhớ tới tôi. Bây giờ trên mảnh đất Huế thân
thơng đó, trong cuốn lu bút của bạn vẫn còn cánh hoa sữa
mà tôi đã ép tặng bạn chứ? Cánh hoa sữa trắng tinh khôi
tựa nh tình bạn trong sáng của chúng ta, nh tơng lai tơi sáng
đang chờ đợi tôi và bạn ở phía trớc. Còn tôi - tôi vẫn giữ
mãi tình bạn của chúng ta nh tôi vẫn đang giữ nhành hoa
phợng bạn tặng tôi hôm nào.
Quân ơi ! Dù sao tôi cũng cảm ơn bạn rất nhiều,
bạn chính là ngời bạn đặc biệt của tôi, bạn đã cho tôi hiểu
cái cảm giác trằn trọc của tình yêu tuổi học trò !
T.N.H.G
Tâm sự tuổi mới lớn
mối tình đầu
Gió. Lạnh lẽo. Cô đơn. Là những gì mà nó
cảm nhận đợc lúc này. Vậy là năm nay nó tròn 16,
cái tuổi mộng mơ, thích phiêu du nhng cũng lắm
cung bậc tình cảm. Và cũng đã mấy năm liền nó
đơn độc đón valentine trong băng giá cùng một nỗi
buồn man mác.
Đêm nay trăng thật đẹp. Nhng sao trông nó
hiu quạnh thế nhỉ? Dờng nh tâm trạng ấy cũng
đang chiếm ngự trong trái tim, trong hơi thở của nó.
Tết tới rồi, valentine tới rồi. Không biết năm nay nó
có '' đơn phơng độc mã'' nữa không? Nhật kí gần
đây của nó chỉ toàn là những điều ớc ngọt ngào,
những thỏi sôcôla đắng ngắt hay đoá hồng nhung
của boy nào đó. Lững thững lê từng bớc, nó dạo
quanh công viên, hởng chút tinh hoa của sắc xuân.
Cơn ma xuân lùn phùn cứ phảng phất trên những
đám cây, và cả trên mái tóc kia nữa. Lắng nghe
hơi thở về đêm của thành phố, trông nơi này phồn
hoa, tấp nập chẳng kém gì seun hay newyork. ấy
thế mà trong nó đang suy t về những dòng tin nhắn
của '' ngời ấy'': '' Anh xin lỗi nhng có lẽ chúng ta
nên ở đây. Anh và em mãi là bạn tốt ''.
Choáng. Bất ngờ. Khó hiểu. ớc gì ngay lúc này
''ngời ấy'' hiện hữu trớc nó để nó có thể hiểu đợc vì
sao, để nó nhận đợc một lời giải thích rõ ràng. Phải
chăng là vì nó, nó có ngời khác ? Hay nó đối xử với
anh lạnh nhạt? Nó không tìm ra lời giải đáp. Cứ
thế, nó miên man trong dòng suy nghĩ về anh, về
nó, về tất cả.
''Ngời ta'' mà nó nói tới nh ánh sao lấp ló,
xa tít trên bầu trời. Hắn khá bảnh, học ổn và nó mê
tít nụ cời của hắn. Dù biết ''hắn'' nh giấc mơ
thoáng qua trong hiện tại nhng nó vẫn buồn, vẫn
luyến tiếc.Giá nh nó không gặp anh, không quen
anh và chẳng bao giờ yêu anh thì hay biết mấy.
Vốn dĩ nó là ngời bản lĩnh, không quen thổ lộ tình
cảm ra ngoài, sống vô t, chuyện tình yêu với nó
không ngự trị nhiều vấn vơng nên sự thất vọng nhất
thời này sẽ không làm lung lay ý chí của nó.
Liễu rơi nhẹ thật đấy! Nhng lòng nó vẫn
nặng nh chì. ít ngài nữa thôi là nó nhận đợc lời giải
thích từ '' ngời ấy''. Dù thế nào đi nữa thì nó vẫn
chờ, vẫn suy nghĩ và thoải mái tận hởng khoảng
khắc tuyệt vời này.
Valentine ? Nó sẽ không có hoa, không có
sôcôla, không có '' ai bên cạnh'' Nhng nó sẽ vui
hơn, lãng mạn hơn khi cùng dạo phố với thằng bạn
thân. Còn tình yêu ? Cái tình cảm ấy rốt cuộc cũng
chỉ nh những cơn ma đầu hạ Đến rồi vụt đi mà
chẳng hề hay biết
quỳnh thi- CĐ10C1
13-Ước Mơ Xanh . Tiếng nói của tuổi trẻ trờng THPT Số 1 Quảng Trạch .Số
2/02/2007
Gala Cời
Gala Cời
Sweet valentine (tiếp theo Tr.10)
Tiếng Nam vọng từ trên sân khấu, giọng trầm ấm của Nam làm nó ngồi
dới, hai má ửng hồng. Bên ánh điện nhấp nháy, bản nhạc tình nhẹ
nhàng và lãng mạn, nó cảm thấy ấm lòng giữa cái lạnh của mùa đông
bao quanh. Có lẽ Nam thực sự đã làm nó cảm thấy ấm áp hơn.
Nam và nó dạo quanh phố trên chiếc xe đạp màu sữa vào các
trung tâm vui chơi. Thế mà đồng hồ cũng đã điểm 9h30, nó buộc phải
trở về trong sự luyến tiếc. Nam đa nó về trớc ngỏ.
Lenka thực sự rất cảm ơn Nam nhiều Nam đã làm Lenka
cảm thấy yêu cuộc sống này, không lạc lõng giữa thế giới mênh mông.
Và Nam đã cho mình đêm valentine đầy kỉ niệm.
Nó chào Nam, bớc vào nhà với hộp quà trên tay, trong tâm
trạng vui vẻ. Lên giờng ngủ say trong nụ cời hạnh phúc. Màn đêm vẫn
lặng lẽ buông xuống và thời gian vẫn cứ lặng trôi. Khúc nhạc êm ấm
áp vẫn nhẹ nhàng ru bên giấc ngủ nồng say của ''nàng công chúa có
trái tim lạnh lùng đợc giải thoát bởi tình yêu của chàng hoàng tử''
( (T.H 10B7)

8-Ước Mơ Xanh . Tiếng nói của tuổi trẻ trờng THPT Số 1 Quảng Trạch .Số 2/02/2007
T liệu trao đổi
quen chơi sang
Một sinh viên rủ bạn vào căng tin.
- Cho hai li nớc trái vải đi!
- ấy, sao mày chơi sang quá vậy? - Ngời bạn nói - mình chỉ đủ tiền mua hai li trà đá thôi mà?
- Mày yên tâm. Chủ quán này với tao đã rành nhau rồi mà!
Lát sau, chủ quán bng ra quả thật có hai li nớc đá không có tí trà nào?
hết phép
- Mày nghĩ giùm tao cánh nào điền vào đơn xin nghỉ này để ngày mai tao đi đổi gió một tí? Tao oải quá rồi!
- Thì mày cứ viết đại vào là nhà có tang!
- Không đợc! Nhà tao có mời ngời, tao đã cho ''go die'' hết ráo trong học kì 1 rồi còn đâu! Không lẽ lại bắt họ
đội mồ sống lại để ''die'' tiếp à?
- !!!
tại sao mở mắt
Nàng(một nữ sinh):
- Anh, tại sao lúc ''kiss'' ngời con trai lại vẫn mở mắt trừng trừng nh vậy?
- Ôi, em không hiểu tâm lí của bọn con trai à? Bọn họ bất cứ giây phút nào cũng phải canh chừng cái xe đạp
- !!!!
Hoàng Linh CĐ 10C1
ớc gì !?!
Trong phòng thay đồ, một AD vừa thay đồ vừa hát ầm ĩ: '' ứơc gì anh ở đây giờ này ?''
Một MR ở phòng bên cạnh nghe thấy liền đấp lại: '' Khỏi ớc anh ở đây rồi nè !''
Diệu Linh CĐ 10C4
chuyện tình dân hoá
Hai mày râu chuyên hoá đang tán gẫu với nhau.
MR1: ê! Hôm qua mày tác dụng thế nào? Phản ứng xảy ra chứ hả?
MR2: Tao chẳng biết oxi hoá-khử không mà quay lại thấy nàng bốc hơi và sinh nhiệt rùi !!!
MR1: Ui trời nổ luôn hả trùi
Ma mùa hạ-10C1
lực hấp dẫn
Hôm đó là tiết vật lý. Chúng tôi học bài ''lực hấp dẫn''. Thầy đang giảng bài:
- Các em có biết tại sao quả táo rơi trúng đầu niutơn mà mặt trăng lại không bị rơi?
Một bạn nào đó nhanh nhảu trả lời:
- Tại vì có lực hút trái đất ạ!
- Đúng vậy thầy nhận xét và các bạn thử đoán xem, ngay sau đó có chuyện gì xảy ra? Phập, đùng. Chiếc quạt
trần do '' tuổi cao sức yếu'' đã ''lìa trần'' rơi xuống đất. Thật may la không phải mùa hè nên chúng tôi không
bật quạt, và thật may là nó rơi đúng vào khoảng trống duy nhất giữa lớp. Mọi ngời đều xanh mắt , thằng Dơng
ngồi cuối lớp lớn miệng:
- Tại thầy hấp dẫn quá nên
Tiết lý hôm ấy thật khó quên bởi một ''thí nghiệm vật lý'' nguy hiểm xảy ra ngoài ý muốn của tất cả chúng tôi.
( Tập thể 11C1- ST)
Bài học khó quên
Đặng Viết Tiến
(Tổ Sử GDCD)
Năm 1990 tốt nghiệp ĐHSP với tấm bằng loại
giỏi tôi đợc phân công về giảng dạy tại trờng điểm
HĐ Thị xã H. Với niềm đam mê lòng nhiệt tình của
tuổi trẻ tôi đã hoàn thành một cách xuất sắc nhiệm vụ
đợc giao, ngay từ năm đầu đứng trên bục giảng. Cuối
năm học đó tổ chuyên môn Ban giám hiệu có quyết
định bổ sung tôi vào đội ngũ những ngời dạy bồi dỡng
đội tuyển học sinh giỏi của nhà trờng.
Năm học mới tôi đợc phân công dạy toán
khối 10 và phụ trách công tác bồi dỡng HS giỏi của
khối này. Để không phụ lòng tin của mọi ngời tôi đã
cố gắng tìm tòi đọc thêm tài liệu, sách vỡ, tạp chí để
bổ sung thêm kiến thức. Qua vài tháng bồi dỡng số
HS tôi dạy có tiến bộ rõ rệt. Trong kì thi HS giỏi toàn
thị xã năm ấy nhiều HS của tôi đã đạt giải, những
thành công ở buổi ban đầu đã làm cho tôi nãy sinh
bệnh chủ quan và xem thờng tất cả. Để tỏ rõ năng lực
của mình bất kì câu hỏi thắc mắc nào của HS trong
giờ dạy tôi đều dừng lại giải thích. Vì thế có một lần
tôi đã phải trả giá vì cái bệnh tự mãn của mình.
Chuyện là thế này. Năm học đó vào một ngày cuối
tháng 3 nhà trờng và Đoàn thanh niên tổ chức hội thi
thao giảng chào mừng chào mừng ngày thành lập
Đoàn TNCS HCM. Tôi thấy đây là một dịp tốt để thể
hiện mình trớc HS và đồng nghiệp.
Đúng 7 giờ trống điểm vào tiết 1, tôi phấn
chấn tự tin bớc vào lớp. Sau khi thực hiện xong các
thủ tục ban đầu, tôi chuyển sang dạy bài mới một
cách hào hứng, bởi hình học là sở trờng của tôi. Bài
học hôm đó là: "Liên hệ giữa cạnh và góc đối diện".
Do đã đợc chuẩn bị chu đáo nên bài dạy diễn ra sôi
nổi ngay từ đầu. Qua hơn 2/3 thời gian của tiết học
các kiến thức cơ bản của bài học đã hoàn thành. Để
củng cố phần lí thuyết tôi chuyển qua phần luyện tập.
Cha kịp ghi bài toán luyện tập lên bảng, một cánh tay
cuối lớp giơ lên xin phát biểu. Tha thầy! Em có một
cách chứng minh khác. Tôi đáp ngay với vẻ sẵn sàng:
Xin mời!.
Tha thầy em chứng minh đợc: "Trong một
tam giác, đối diện với cạnh lớn hơn là một góc bằng
góc đối diện với cạnh bé hơn". Rồi em bắt đầu trình
bày nội dung.
Một thoáng bối rối vụt qua trong đầu, song
tôi giả vờ nh không có điều gì xảy ra. Đa tay vuốt nhẹ
mái tóc hơi dài xỏa xuống trán lên đầu tôi nở một nụ
cời rất tơi:
Khá! Khá lắm! Nguỵ biện rõ ràng rồi! Nào cả
lớp chú ý đây! Ta sẽ truy lùng nó ra ngay bây giờ.
Cả lớp có vẻ thích thú hớng về phía bảng.
Nhìn lớt qua hàng ghế cuối cùng tôi chợt thấy những
ánh mắt của các đồng nghiệp pha chút đăm chiêu.
Trong đầu tôi loé lên một niềm kiêu hãnh.
Rồi các anh chị sẽ thấy cái đầu "siêu" này
nhé. Vốn là "cây" toán của thời HS, sinh viên mà, có
ngần ngại gì đâu.
Luồng suy nghĩ trôi qua mau và tôi bắt đầu
truy tìm mấu chốt của lời nguỵ biện. Trong khoảng
thời gian này, cậu học trò cọt (nhỏ) kia thỉnh thoảng
lại cứ đứng lên ngồi xuống tranh luận chứ chẳng chịu
để cho tôi yên.
Loay hoay một lúc vẫn cha phát hiện đợc tôi
phát cáu:
Này, cậu ngồi yên để tôi xem! Ra ngay thôi
mà!
Tôi vừa dứt câu thì trống điểm hết giờ. Tôi đỏ
bừng sắc mặt:
Hết giờ, mời thầy cô và cả lớp nghỉ. Sau tiết
học này tôi sẽ chỉ ra ngay cái sai cho các em thấy.
Nói thế để chữa thẹn cho mình nhng kì thực
tôi cảm thấy bẻ bàng khi cùng các đồng nghiệp đi vào
văn phòng.
Giờ dạy thao giảng của tôi hôm đó thất bại.
Tôi chẳng những không đạt giờ dạy tốt mà lại chỉ
"chiếu cố" đợc xếp trung bình vì vi phạm nội dung bài
giảng do cháy giáo án,vi phạm việc xử lí tình huống
trong giảng dạy. Mặt khác thái độ tự kiêu cũng đợc
các đồng nghiệp góp ý. Ngời đồng nghiệp lớn tuổi
nhất sau buổi họp đã động viên tôi:
Cậu dạy tuyệt lắm! Đoạn đầu của bài dạy rất
tốt. Nhng đáng tiếc là cậu quá chủ quan trớc tình
huống học trò nêu ra nên đã mắc sai lầm. Giá nh lúc
đó cậu chỉ cần tuyên dơng ý kiến học trò và khẳng
định việc chứng minh nguỵ biện nh thế là một tìm tòi
lí thú, các em sẻ cùng thầy có lời giải đáp sau. Rồi
cậu tiếp tục bài dạy để thực thực hiện đúng mục tiêu
bài học.
Mời mấy năm đã trôi qua, bây giờ tôi đã tr-
ởng thành rất nhiều. Chính thất bại ngày ấy là bài học
đầu tiên trong cuộc đời đi dạy của tôi, để từ đó tôi tự
nhắc nhủ mình không đợc phép khinh suất, nóng
vội.Tôi thực sự trởng thành nh hôm nay cũng nhờ
thấm thía bao lời khuyên của đồng nghiệp, thấm thía
hơn câu nói: Việc học không có trang sách cuối
cùng.!.
Đ. V. T
15-Ước Mơ Xanh . Tiếng nói của tuổi trẻ trờng THPT Số 1 Quảng Trạch .Số
2/02/2007


Tiếng nói của chúng ta

Xem chi tiết: Tap san cua Doan truong


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét