LINK DOWNLOAD MIỄN PHÍ TÀI LIỆU "Quà tặng từ cuộc sống": http://123doc.vn/document/552727-qua-tang-tu-cuoc-song.htm
Mục lục
1. Bạn có nghèo không ?
2. Chút suy tư trong ngày.
3. Những vết đinh.
4. Sự bình yên.
5. Sức mạnh của nụ cười.
6. Trở về.
7. Một câu chuyện cảm động.
8. Trái tim hoàn hảo.
9. Cái chậu nứt.
10. Hai viên gạch xấu xí.
11. Công thức làm món chúc mừng năm mới !
12. Chuyện về cây đại thụ.
1. Bạn có nghèo không ?
Một ngày nọ, người cha giàu có dẫn con trai đến một
vùng quê để thằng bé thấy những người nghèo ở đây sống như
thế nào. Họ tìm đến nông trại của một gia đình nghèo nhất
nhì vùng. “Đây là một cách để dạy con biết quý trọng những
người có cuộc sống cơ cực hơn mình” - Người cha nghĩ đó là
bài học thực tế tốt cho đứa con bé bỏng của mình.
Sau khi ở lại và tìm hiểu đời sống ở đây họ lại trở về
nhà. Trên đường về, người cha nhìn con trai mỉm cười :
“Chuyến đi như thế nào hả con ?”
- Thật tuyệt vời bố ạ !
- Con đã thấy người nghèo sống như thế nào rồi đấy !
- Ồ vâng.
- Thế con rút ra được điều gì từ chuyến đi này ?
- Con thấy chúng ta có một con chó, họ có bốn. Nhà mình
có một hồ bơi dài đến giữa sân, họ lại có một con sông dài
bất tận. Chúng ta phải đưa những chiếc đèn lồng vào vườn, họ
lại có những ngôi sao lấp lánh vào đêm. Mái hiên nhà mình
chỉ đến trước sân thì họ có cả chân trời. Chúng ta có một
miếng đất để sinh sống và họ có cả những cánh đồng trải dài.
Chúng ta phải có người phục vụ, còn họ lại phục vụ người
khác. Chúng ta phải mua thực phẩm, còn họ lại trồng ra những
thứ ấy. Chúng ta có những bức tường bảo vệ xung quanh, còn
họ có những người bạn láng giềng che chở nhau…
Đến đây người cha không nói gì cả.
“Bố ơi, con đã biết chúng ta nghèo như thế nào rồi…” -
cậu bé nói thêm.
Rất nhiều khi chúng ta quên mất những gì mình đang có
và chỉ luôn đòi hỏi những gì không có. Cũng có những thứ
không có giá trị với người này nhưng lại là mong mỏi của
người khác. Điều đó còn phụ thuộc vào cách nhìn và đánh giá
của mỗi người. Xin đừng quá lo lắng, chờ đợi vào những gì
bạn chưa có mà bỏ quên điều bạn dâng có, dù là chúng rất nhỏ
nhoi.
Lê Phương
2. Chút suy tư trong ngày
Một bác thợ mộc đến tuổi về hưu nói cho ông chủ thầu
biết những dự tính của mình trong thời gian sắp tới. Bác sẽ
nghỉ hưu để vui hưởng tuổi già với con cháu. Bác biết rằng
nếu nghỉ việc thì tài chính của gia đình sẽ có phần nào
thiếu hụt nhưng bác tin rồi đây gia đình sẽ có cách xoay xở
được.
Ông chủ thầu tỏ ra tiếc khi người thợ lành nghề xin
thôi việc. Ông ta đề nghị bác cố xây giúp cho hãng thêm một
ngôi nhà nữa rồi nghỉ coi như là vì ông. Bác thợ đồng ý làm
nhưng ai cũng hiểu rằng bác miễn cưỡng nhận lời chứ không
thực lòng muốn nhận công việc này.
Bác ta gọi đại một nhóm thợ có tay nghề kém và mua
những loại vật tư chất lượng kém để xây dựng căn nhà ấy. Khi
ngôi nhà được xây xong, ông chủ thầu đến tiếp nhận công
trình và trao vào tay bác chiéc chìa khóa nhà. Ông nói với
bác : “Đây là nhà của anh. Tôi biếu anh món quà này để cảm
ơn anh đã làm việc cho công ty trong bấy lâu nay”.
Chúng ta thì có khác gì bác thợ ấy. Chúng ta xây dựng
cuộc đời mình một cách cẩu thả, tùy tiện với tâm lý đối phó
thay vì tích cực và chủ động làm cho nó thật tốt đẹp. Ở một
vài thời điểm trong cuộc đời mình, chúng ta không hề dốc sức
lực để thực hiện mọi việc cho thật tốt. Thế rồi khi trông
thấy tình trạng tồi tệ và nhận ra rằng mình đang sống trong
căn nhà chính tay ta dựng lên thì chúng ta cảm thấy bị sốc.
Giá như được biết trước, hẳn chúng ta đã hành động khác đi.
Hãy hình dung mình là bác thợ mộc, còn cuộc đời chúng
ta chính là ngôi nhà. Mỗi ngày bạn đóng đinh, hoặc lát sân
hoặc xây tường, bạn xây nhà mình một cách khôn ngoan. Bạn
chỉ có một cuộc đời mà thôi. Ngay cả trong trường hợp bạn
chỉ còn sống một ngày, ngày sống đó cũng đáng để bạn sống
sao cho tử tế và có tư cách.
Tấm bảng trên tường ghi rằng : “Sống là thực hiện một
kế hoạch do chính mình vạch ra”. Cuộc sống của bạn hôm nay
là kết quả từ thái độ sống và những chọn lựa của bạn trong
quá khứ. Cuộc sống của bạn ngày mai sẽ là kết quả từ thái độ
sống và những chọn lựa của bạn ngày hôm nay.
Đàm Thư
3. Những vết đinh
Một cậu bé nọ có tính xấu là rất hay nổi nóng. Một
hôm, cha cậu bé đưa cho cậu một túi đinh rồi nói với cậu :
“Mỗi khi con nổi nóng với ai đó thì hãy chạy ra sau nhà và
đóng một cái đinh lên hàng rào gỗ.”.
Ngày đầu tiên, cậu bé đã đóng tất cả 37 cái đinh lên
hàng rào. Nhưng sau vài tuần, cậu bé đã tập kiềm chế cơn
giận của mình và số lượng đinh đóng lên hàng rào ngày một ít
đi. Cậu nhận thấy rằng kiềm chế cơn giận của mình dễ hơn là
phải đi đóng một cây đinh lên hàng rào.
Đến một ngày cậu, đã không nổi giận một lần nào trong
suốt cả ngày. Cậu đến thưa với cha và ông bảo : “Tốt lắm,
bây giờ nếu sau mỗi ngày mà con không hề giận với ai dù chỉ
một lần, con hãy nhổ cây đinh ra khỏi hàng rào”.
Ngày lại ngày trôi qua, rồi cũng đến một hôm cậu bé đã
vui mừng hãnh diện tìm cha mình báo rằng đã không còn cái
đinh nào trên hàng rào nữa. Cha cậu liền đến bên hàng rào. Ở
đó, ông nhỏ nhẹ nói với cậu :
“ Con đã làm rất tốt, nhưng con hãy nhìn những lỗ đinh
để lại trên hàng rào. Hàng rào đã không giống như xưa nữa
rồi. Nếu con nói điều gì trong cơn giận dữ, những lời nói ấy
cũng giống như những lỗ đinh này, chúng để lại những vết
thương khó lành trong lòng người khác. Cho dù sau đó con có
nói xin lỗi bao nhiêu lần đi nữa, vết thương đó vẫn còn lại
mãi Con hãy luôn nhớ, vết thương tinh thần còn đau đớn hơn
cả những vết thương thể xác. Những người xung quanh ta, bạn
bè ta là những viên đá quý. Họ giúp con cười và giúp con mọi
chuyện. Họ nghe con than thở khi con gặp khó khăn, cổ vũ con
và luôn sẵn sàng mở trái tim mình ra cho con. Hãy nhớ lấy
lời cha…”.
Mai Văn Khôi
4. Sự bình yên
Một vị vua treo giải thưởng cho nghệ sĩ nào vẽ được
một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Nhiều họa sĩ đã cố
công. Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng chỉ thích có
hai bức và ông phải chọn lấy một.
Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương
tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên
trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất
cả những ai ngắm bức tranh đều cho rằng đây là một bức tranh
bình yên thật hoàn hảo.
Bức tranh kia cũng có những ngọn núi, những ngọn núi
này trần trụi và lởm chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ
đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp. Đổ xuống bên vách núi là
dòng thác nổi bọt trắng xóa. Bức tranh này trông thật chẳng
bình yên chút nào.
Nhưng khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng
thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của một tảng đá.
Trong bụi cây một con chim mẹ đang xây tổ. Ở đó, giữa dòng
thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang an nhiên
đậu trên tổ của mình… Bình yên thật sự.
“Ta chấm bức tranh này ! - Nhà vua công bố - Sự bình
yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không
khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi
đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh
trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình
yên.”.
Đào Thị Diễm Tuyết
5. Sức mạnh của nụ cười
Tôi viết ra điều này từ kinh nghiệm bản thân mình. Một
ngày nọ, mệt mỏi sau một ngày làm việc, tôi bước từ sở làm
về với khuôn mặt nặng trĩu. Thế rồi một người chẳng quen
biết gì trên xe điện mỉm cười với tôi, và theo phản xạ, tôi
cũng cười đáp lại. Đột nhiên, mọi mệt nhọc trong tôi dường
như tan biến.
Có một câu chuyện của Saint Exupéry mà tình cờ tôi đọc
được. Những người say mê văn học không xa lạ gì với tác giả
cuốn Hoàng tử bé. Ông từng là phi công tham gia chống phát
xít trong Chiến tranh thế giới thứ hai. Từ những năm tháng
này ông đã viết ra Nụ cười. Tôi không biết đây là một tự
truyện hay một truyện hư cấu, song tôi tin rằng nó có thật.
Trong truyện, Saint Exupéry là một tù binh bị đối xử khắc
nghiệt và ông nghĩ rằng nay mai mình sẽ bị xử bắn như những
người khác. Ông viết :
“Tôi trở nên quẫn trí. Bàn tay tôi co giật và rút từ
túi ra một điếu thuốc. Nhưng tôi lại không có diêm. Qua chấn
song, tôi nhìn thấy người cai tù. Anh ta không thấy tôi nên
tôi đành gọi :
- Xin lỗi, anh có lửa không ?
Anh nhún vai rồi tiến lại gần. Khi rút que diêm, tình
cờ mắt của anh nhìn vào mắt tôi. Ngay lập tức, tôi mỉm cười.
Tôi chẳng hiểu tại sao mình làm thế. Có lẽ vì khi muốn làm
thân với ai đó, người ta dễ dàng nở một nụ cười.
Lúc này, dường như có một đốm lửa bùng cháy ngang kẽ hở
giữa hai tâm hồn chúng tôi, giữa hai trái tim con người. Tôi
biết anh ta không muốn, song do tôi cười nên anh ta phải mỉm
cười đáp lại. Anh bật diêm, đến gần tôi hơn, nhìn thẳng vào
mắt tôi và miệng vẫn cười. Giờ đây, trước mặt tôi không còn
là một viên cai tù phát xít mà chỉ là một con người.
- Anh có con không ? – Anh ta hỏi tôi.
- Có. – Tôi đáp và lôi ra từ túi chiếc bóp có tấm hình
gia đình mình. Đoạn anh ta cũng lôi từ túi ra tấm hình của
những đứa con và bắt đầu kể những hi vọng của anh đối với
chúng.
Đôi mắt tôi nhòa lệ. Tôi biết rằng mình sắp chết và
chẳng bao giờ gặp lại người thân. Anh ta cũng khóc. Đột
nhiên, không nói một lời, anh mở khóa và kéo tôi ra khỏi
buồng giam. Anh lặng lẽ đưa tôi ra khỏi thành phố, thả tôi
ra rồi quay trở về.
Thế đó, cuộc sống của tôi đã được cứu rỗi nhờ một nụ
cười.”
Từ khi đọc được câu chuyện này tôi nghiệm ra được nhiều
điều. Tôi biết rằng bên dưới mọi vỏ bọc mà chúng ta tạo ra
để bảo vệ mình, bảo vệ phẩm giá và vị thế, bên dưới những
điều này còn có một cái thật quý giá mà tôi gọi là tâm hồn.
Tôi tin rằng nếu tâm hồn bạn và tâm hồn tôi nhận ra
nhau thì chúng ta chẳng còn gì phải sợ hãi hay căm thù nhau.
Nếu bạn từng có một khoảnh khắc gắn bó với người khác qua
sức mạnh của nụ cười, thì tôi tin bạn cũng đồng ý với tôi đó
là một phép lạ nho nhỏ, một mói quà tuyệt vời mà chúng ta có
thể dành cho nhau. Mẹ Theresa đã cảm nhận điều này trong
cuộc sống và bà đưa ra một lời khuyên chân thành: “Hãy mỉm
cười với nhau, mỉm cười với vợ bạn, với chồng bạn, với con
cái bạn và với mọi người - dù đó là ai, vì điều này sẽ giúp
bạn lớn lên trong tình yêu của nhau.”
Phan Sơn
Theo Woman’s World
6. Trở về
Một người lính trở về nhà đoàn tụ gia đình sau nhiều
năm tham chiến ở Việt Nam. Từ San Francisco anh gọi điện về
thăm hỏi gia đình.
- Cha mẹ ơi, con đang trở về nhà đây. Nhưng con có điều
muốn xin phép cùng cha mẹ. Con muốn dẫn bạn cùng về nhà
mình.
- Ồ, được thôi con trai. Cha mẹ rất sẵn lòng đón tiếp
bạn con.
- Nhưng có điều này cha mẹ nên biết : anh ấy bị thương
khá nặng trong chiến tranh, mất cả cánh tay và đôi chân. Anh
ấy không còn chỗ nào để nương tựa, vì vậy con muốn anh về
sống cùng chúng ta.
- Cha mẹ rất tiếc khi nghe điều này, có thể chúng ta sẽ
giúp anh ấy tìm được chỗ trú ngụ.
- Ồ không, con muốn anh ấy ở cùng chúng ta kia.
- Con không biết con đang đòi hỏi điều gì đâu con trai.
Một người tàn tật như vậy sẽ là một gánh nặng đè lên vai
chúng ta. Chúng ta còn cuộc sống riêng tư của chúng ta nữa
chứ, không thể để một điều như vậy chen vào cuộc sống của
chúng ta được. Tốt hơn hết con quay về nhà và quên anh chàng
ấy đi. Anh ta chắc chắn sẽ chóng tìm được cách tự kiếm sống
thôi.
Nghe đến đó, người con trai gác máy. Vài ngày sau đó họ
đột nhiên nhận được một cú điện thoại từ cảnh sát San
Francisco báo tin người con trai đã chết sau khi ngã từ một
tòa nhà cao tầng. Cảnh sát cho rằng đây là một vụ tự sát.
Người cha và mẹ đau buồn này vội vã bay đến San
Francisco và đã được dẫn đến nhà táng thành phố để nhận xác
con. Họ nhận ra anh ngay, nhưng họ cũng kinh hoàng nhận ra
một điều khác cùng lúc. Con trai họ chỉ còn lại một tay và
một chân.
Đặng Thùy Trang
(Theo Judge me by the footprints I live behind)
7. Một câu chuyện cảm động
Câu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô
Thompson đang dạy tại trường tiểu học của một thị trấn nhỏ
tại Hoa Kỳ. Vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước
những em học sinh lớp 5, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu thương
tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ
không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh
Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu. Năm ngoái cô đã từng
biết “Teddy trông thật khó ưa”.
Chẳng những thế, cô Thompson còn dùng cây bút đỏ vạch
một chữ thập rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F
đỏ chói ngay phía ngoài (chữ F là hạng kém). Ở trường này,
vào đầu năm học mỗi giáo viên đều phải xem thành tích học
tập của từng học sinh trong lớp mình chủ nhiệm. Cô Thompson
đã nhét hồ sơ cá nhân của Teddy đến cuối cùng mới mở ra xem,
và cô rất ngạc nhiên về những gì đọc được. Cô giáo chủ nhiệm
lớp 1 đã nhận xét Teddy như sau : “Teddy là một đứa trẻ
thông minh và luôn vui vẻ. Học giỏi và chăm ngoan… Em là
nguồn vui cho người xung quanh”. Cô giáo lớp 2 nhận xét :
“Teddy là một học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu quý nhưng
có chút vấn đề vì mẹ em ốm nặng và cuộc sống gia đình thật
sự là một cuộc chiến đấu”. Giáo viên chủ nhiệm lớp 3 ghi :
“Cái chết của người mẹ đã tác động mạnh đến Teddy. Em đã cố
gắng học, nhưng cha em không mấy quan tâm đến con cái và đời
sống gia đình sẽ ảnh hưởng đến em nếu em không được giúp
đỡ”. Giáo viên chủ nhiệm lớp 4 nhận xét: “Teddy tỏ ra lãnh
đạm và không tỏ ra thích thú trong học tập. Em không có
nhiều bạn và thỉnh thoảng ngủ gục trong lớp”. Đọc đến đây,
cô Thompson chợt hiểu ra vấn đề và cảm thấy tự hổ thẹn. Cô
còn thấy áy náy hơn khi đến lễ Giáng sinh, tất cả học sinh
trong lớp đem tặng cô những món quà gói giấy màu và gắn nơ
thật đẹp, ngoại trừ món quà của Teddy. Em đem tặng cô một
gói quà bọc vụng về bằng giấy gói hàng nâu xỉn mà em tận
dụng lại từ loại túi giấy gói hàng của tiệm tạp hóa. Cô
Thompson cảm thấy đau lòng khi mở gói quà ấy ra trước mặt cả
lớp. Một vài học sinh đã bật cười khi thấy cô giơ lên chiếc
vòng giả kim cương cũ đã xút mất vài hột đá và một chai nước
hoa chỉ còn lại một ít. Nhưng cô đã dập tắt những tiếng cười
nhạo kia khi cô khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào tay và xịt
một ít nước hoa trong chai lên cổ tay. Hôm đó Teddy đã nán
lại cho đến cuối giờ để nói với cô : “Thưa cô, hôm nay cô
thơm như mẹ em ngày xưa”. Sau khi Teddy ra về, cô Thompson
đã ngồi khóc cả giờ đồng hồ. Và chính từ hôm đó, ngoài dạy
học cô còn lưu tâm chăm sóc cho Teddy hơn trước. Mỗi khi cô
đến bàn em để hướng dẫn thêm, tinh thần Teddy dường như phấn
chấn hẳn lên. Cô càng động viên em càng tiến bộ nhanh. Vào
cuối năm học, Teddy đã trở thành học sinh giỏi nhất lớp. Và
trái với phát biểu của mình vào đầu năm học, cô đã không yêu
thương mọi học sinh như nhau. Teddy là học trò cưng nhất của
cô.
Một năm sau, cô tìm thấy một mẩu giấy nhét qua khe cửa.
Teddy viết : “Cô là cô giáo tuyệt vời nhất trong đời em.”.
Sáu năm sau, cô lại nhận được một bức thư ngắn từ Teddy. Cậu
cho biết đã tốt nghiệp trung học, đứng hạng ba trong lớp và
“Cô vẫn là người thầy tuyệt vời nhất trong đời em.”. Bốn năm
sau cô lại nhận được một lá thư nữa. Teddy cho biết dù hoàn
cảnh rất khó khăn khiến cho cậu có lúc cảm thấy bế tắc, cậu
vẫn quyết tốt nghiệp đại học với hạng xuất sắc nhất, nhưng
“Cô vẫn luôn là cô giáo tuyệt vời mà em yêu quý nhất trong
đời.”. Rồi bốn năm sau nữa cô nhận được bức thư trong đó
Teddy báo cho biết cậu đã đậu tiến sĩ và quyết định học thêm
lên. “Cô vẫn là người thầy tuyệt nhất của đời em.”, nhưng
lúc này tên cậu đã dài hơn. Bức thư ký tên Theodoro
F.Stoddard – giáo sư tiến sĩ.
Câu chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây. Một bức thư nữa
được gửi đến nhà cô Thompson. Teddy kể cậu đã gặp một cô gái
và cậu sẽ cưới cô ta. Cậu giải thích chỉ vì cha cậu đã mất
cách đây vài năm nên cậu mong cô Thompson sẽ đến dự lễ cưới
và ngồi ở vị trí vốn thường được dành cho mẹ chú rể. Và bạn
thử đoán xem việc gì đã xảy ra? Ngày đó, cô đeo chiếc vòng
kim cương giả bị rớt hột mà Teddy đã tặng cô năm xưa, xức
thứ nước hoa mà Teddy nói mẹ cậu đã dùng vào kỳ Giáng sinh
cuối cùng trước lúc bà mất. Họ ôm nhau mừng rỡ và giáo sư
Stoddard thì thầm vào tai cô Thompson : “Cảm ơn cô đã tin
tưởng em. Cám ơn cô rất nhiều vì đã làm cho em cảm thấy mình
quan trọng và cho em niềm tin rằng mình sẽ tiến bộ.”. Cô
Thompson vừa khóc vừa nói nhỏ với cậu : “Teddy, em nói sai
rồi. Chính em mới là người đã dạy cô có thể sống khác đi. Cô
chưa từng biết dạy học cho tới khi cô được gặp em.”.
Khuyết danh ?
8. Trái tim hoàn hảo
Có một chàng thanh niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố
mình có trái tim đẹp nhất vì chẳng hề có một tì vết hay rạn
nứt nào. Đám đông đều đồng ý đó là trái tim đẹp nhất mà họ
từng thấy. Bỗng một cụ già xuất hiện và nói : “Trái tim của
anh không đẹp bằng trái tim tôi !”. Chàng trai cùng đám đông
ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh mẽ nhưng đầy
những vết sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra và những
mảnh tim khác được đắp vào nhưng không vừa khít nên tạo một
bề ngoài sần sùi, lởm chởm; có cả những đường rãnh khuyết
vào mà không hề có mảnh tim nào trám thay thế. Chàng trai
cười nói :
- Chắc là cụ nói đùa! Trái tim của tôi hoàn hảo, còn
của cụ chỉ là những mảnh chắp vá đầy sẹo và vết cắt.
- Mỗi vết cắt trong tim tôi tượng trưng cho một người
mà tôi yêu, không chỉ là những cô gái mà còn là cha mẹ, anh
chị, bạn bè… Tôi xé một mẩu tim mình trao cho họ, thường thì
họ cũng sẽ trao lại một mẩu tim của họ để tôi đắp vào nơi
vừa xé ra. Thế nhưng những mẩu tim chẳng hoàn toàn giống
nhau, mẩu tim của cha mẹ trao cho tôi lớn hơn mẩu tôi trao
cho họ, ngược lại với mẩu tim của tôi và con cái tôi. Không
bằng nhau nên chúng tạo ra những nếp sần sùi mà tôi luôn yêu
mến vì chúng nhắc nhở đến tình yêu mà tôi đã chia sẻ. Thỉnh
thoảng tôi trao mẩu tim của mình nhưng không hề được nhận
lại gì, chúng tạo nên những vết khuyết. Tình yêu đôi lúc
chẳng cần sự đền đáp qua lại. Dù những vết khuyết đó thật
đau đớn nhưng tôi vẫn luôn hi vọng một ngày nào đó họ sẽ
trao lại cho tôi mẩu tim của họ, lấp đầy khoảng trống mà tôi
luôn chờ đợi.
Chàng trai đứng yên với giọt nước mắt lăn trên má. Anh
bước tới, xé một mẩu từ trái tim hoàn hảo của mình và trao
cho cụ già. Cụ già cũng xé một mẩu từ trái tim đầy vết tích
của cụ trao lại cho chàng trai. Chúng vừa nhưng không hoàn
toàn khớp nhau, tạo lên một đường lởm chởm trên trái tim
chàng trai. Trái tim của anh không còn hoàn hảo nhưng lại
đẹp hơn bao giờ hết vì tình yêu từ trái tim của cụ già đã
chảy trong tim anh…
Trí Quyền
9. Cái chậu nứt
Một người có hai chiếc chậu lớn để khuân nước. Một
trong hai chiếc chậu có một vết nứt, vì vậy khi khuân nước
từ giếng về nước trong chậu chỉ còn một nửa. Chiếc chậu còn
nguyên rất tự hào về sự hoàn hảo của mình, còn chiếc chậu
nứt luôn bị cắn rứt vì không thể hoàn thành nhiệm vụ. Một
ngày nọ, chiếc chậu nứt nói với người chủ: “Tôi thật sự xấu
hổ về mình. Tôi muốn xin lỗi ông!”. “Ngươi xấu hổ vì chuyện
gì?”. “Chỉ vì lỗi của tôi mà ông không nhận được đầy đủ được
những gì xứng đáng với công sức của ông!”. “Không đâu, khi
đi về ngươi hãy chú ý đến những luống hoa bên vệ đường”. Quả
thật, dọc theo bên đường là những luống hoa thật rực rỡ. Cái
chậu nứt cảm thấy vui vẻ một lúc, nhưng rồi về đến nhà nó
vẫn chỉ còn phân nửa nước. “Tôi xin lỗi ông!”. “Ngươi không
chú ý rằng hoa chỉ mọc bên đường này, phía của ngươi thôi
sao? Ta biết được vết nứt của ngươi và đã tận dụng nó. Ta
gieo những hạt giống hoa bên vệ đường phía bên ngươi và
trong những năm qua ngươi đã vun tưới cho chúng. Ta hái
những cánh hoa đó để trang hoàng cho căn nhà. Nếu không có
ngươi, nhà ta không ấm cúng và duyên dáng đến thế này đâu”.
Cuộc sống của mỗi chúng ta đều có thể như cái chậu nứt,
hãy biết tận dụng vết nứt của mình.
Trí Quyền
10. Hai viên gạch xấu xí
Đến miền đất mới, các vị sư phải tự xây dựng mọi thứ.
Họ mua đất, gạch, mua dụng cụ và bắt tay vào làm việc.
Một chú tiểu được giao xây một bức tường gạch. Chú tập
trung vào công việc, luôn kiểm tra xem viên gạch đã thẳng
hướng chưa, hàng gạch có ngay ngắn không. Công việc tiến
triển khá chậm vì chú tiểu đặc biệt kỹ lưỡng. Tuy nhiên, chú
không lấy đó làm phiền lòng bởi chú biết mình sắp sửa xây
một bức tường tuyệt đẹp đầu tiên trong đời.
Cuối cùng, chú cũng hoàn thành công việc vào lúc hoàng
hôn buông xuống. Khi đứng lui ra xa để ngắm nhìn công trình
lao động của mình, chú bỗng cảm thấy có gì đó đập vào mắt:
Mặc dù chú đã rất cẩn thận khi xây bức tường xong vẫn có hai
viên gạch bị đặt nghiêng. Và điều tồi tệ nhất là hai viên
gạch đó nằm ngay chính giữa bức tường. Chúng như đôi mắt
đang trừng trừng nhìn chú.
Kể từ đó, mỗi khi du khách đến thăm ngôi đền, chú tiểu
đều dẫn họ đi khắp nơi, trừ đến chỗ bức tường mà chú xây
dựng.
Một hôm, có hai nhà sư già đến thăm ngôi đền. Chú tiểu
đã cố lái họ sang hướng khác nhưng hai người vẫn nằng nặc
đòi đến khu vực có bức tường mà chú xây dựng. Một trong hai
vị sư khi đứng trước công trình ấy đã thốt lên: “Ôi, bức
tường gạch mới đẹp làm sao!”
“Hai vị nói thật đấy chứ? Hai vị không thấy hai viên
gạch xấu xí ngay giữa bức tường kia ư?” – Chú tiểu kêu lên
trong ngạc nhiên.
“Có chứ, nhưng tôi cũng thấy 998 viên gạch còn lại đã
ghép thành một bức tường tuyệt vời ra sao” – Vị sư già từ
tốn.
Đôi khi chúng ta quá nghiêm khắc với bản thân mình khi
cứ nghiền ngẫm những lỗi lầm mà ta đã mắc phải cho rằng cả
thế giới đều nhớ đến nó và quy trách nhiệm cho ta. Chúng ta
đã hoàn toàn quên rằng chỉ có hai viên gạch xấu xí giữa 998
viên gạch hoàn hảo.
Và đôi khi chúng ta lại quá nhạy cảm với lỗi lầm của
người khác. Khi bắt gặp ai mắc lỗi ta nhớ kỹ từng chi tiết.
Và hễ có ai nhắc đến tên người đó, ta lại liên hệ ngay đến
lỗi lầm của họ mà quên bẵng những điều tốt đẹp mà họ đã làm.
Cần phải học cách rộng lượng với người khác và với
chính mình. Một thế giới nhân ái trước hết là một thế giới
nơi lỗi lầm được tha thứ.
Hương Giang.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét